Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Cây Kim Sợi Chỉ

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Cây Kim Sợi Chỉ
  3. Chương : 99

Chương : 99

Hân nghe chồng gọi mình da diết thì cũng thấy thương. Những lúc Hân buồn, khóc nhiều, người Hân sẽ hơi nóng và như kiểu bị ốm, nhưng không có gì nguy hiểm cả. Vì chồng đang rất hoảng rồi nên Hân thôi không giận dai nữa, cô vòng tay qua ôm cậu, khẽ đáp:

- Em đây… em không sao cả…

Vợ là bác sĩ nên cậu tin lời vợ, cậu cầu xin:

- Vợ bỏ qua cho cậu lần này nhé, cậu không bao giờ tái phạm nữa đâu, vợ đừng hết thương cậu!

Thấy vợ gật đầu, cậu vui vẻ nói:

- Về chuyện đứa nhỏ kia, nếu vợ không thích thì cậu sẽ nuôi nó ở nơi khác, cả cuộc đời này vợ sẽ không bao giờ phải trông thấy nó.

- Em đã đồng ý bỏ qua cho cậu thì có nghĩa là em chấp nhận đứa nhỏ của cậu. Khi bé ra đời, nếu chị Oanh muốn nuôi bé, em tôn trọng. Nếu chị ấy muốn để cậu nuôi bé thì em sẽ giúp cậu chăm sóc con.

Cậu biết ơn vợ quá chừng. Cậu phấn khởi hít hà mùi thơm trên mái tóc vợ. Nó dịu dàng gọi tên cậu:

- Kỳ Hoan!

- Dạ, cậu đây. Vợ có gì sai bảo xin cứ nói!

- Em là kiểu con gái khi thương thì có thể sống chết vì người mình thương, nhưng một khi đã thất vọng thì cũng có thể buông bỏ không nuối tiếc.

- Dạ, cậu hiểu rồi ạ. Vợ không cần tiền của cậu như các em gái khác, lơ mơ vợ bỏ cậu vợ vẫn sống tốt nên cậu sợ lắm ạ. Từ giờ trở về sau, có mười cái lá gan cậu cũng không dám cặp bồ nữa. Cậu ngoan ơi là ngoan rồi thì vợ ăn giúp cậu vài thìa cháo cho nó ấm bụng nha!

Hân mỉm cười gật đầu. Cậu Hoan bê khay có chứa bát cháo nguội, bát thịt gà xé sợi và đĩa gia vị nhỏ đem xuống bếp thì bắt quả tang thầy bu đang đứng bên ngoài căn nhà sàn. Thực ra hai ông bà đã hóng hớt được hết mọi chuyện rồi, nhưng ông Tài vẫn giả bộ nghiêm trang hỏi:

- Tình hình đã ổn chưa cậu?

- Chả ổn quá đi chứ nị. Phận làm thằng nền ông có mỗi con vợ còn không thao túng được thì thao túng ai? Nói cho thầy biết con vợ cậu si mê cậu đứ đừ rồi, có mười cái lá gan nó cũng không dám bỏ cậu về thành phố đâu.

Cậu Hoan nói sĩ. Ông Tài nhịn cười đến đỏ cả mặt, bà Tuyết ghé tai ông thủ thỉ:

- Cố gắng đừng cười ra tiếng, giữ cho cậu tí sĩ diện.

- Ừ. Đang cố đây. - Ông Tài gằn giọng nói.

Bà Tuyết lớn tiếng nhận xét:

- Nền ông nền ang mà chỉnh được con vợ mình đâu ra đấy như cậu là bu thấy cũng ra gì phết đấy.

Cái sự thảo mai của bà Tuyết khiến ông Tài nhịn không nổi mà cười sằng sặc. Cậu Hoan ngây ngô hỏi thầy cười cái gì thế? Ông bắt chước bà Tuyết, thảo mai đáp:

- Có thằng con trai giỏi giang khiến thầy hãnh diện, thầy vui quá thì thầy cười thôi!

Lúc đuổi mợ Phượng ra khỏi nhà, ông Tài vô cùng nóng giận nên không lường trước được việc mợ sẽ làm lộ chuyện chơi bời của cậu Hoan với mợ Hân. Nhận được tin nhắn của cậu Hoan, ông lo muốn xỉu. Ông sai người đóng hết các cổng theo lời của cậu rồi ra lệnh cho bọn giúp việc:

- Tụi bay đứng canh gác chặt chẽ xung quanh biệt phủ, chỉ cần thấy bóng mợ Hân thì nhất định phải khuyên nhủ mợ bình tĩnh, nói với mợ chuyện giữa cậu và cô Oanh chỉ là chuyện quá khứ, cầu xin mợ đừng bỏ cậu về thành phố. Nghe rõ chửa?

Tụi nó nhao nhao vâng dạ, có mấy đứa thở dài thương xót mợ Hân. Vì sợ ông Tài, trước mặt mợ Hân tụi nó luôn cố gắng kín mồm kín miệng, tránh làm lộ chuyện chơi bời của cậu. Thật tiếc, giấy không gói được lửa. Rốt cuộc cũng có ngày mọi chuyện vỡ lở. Ông Tài và bà Tuyết lo lắng đi qua căn nhà sàn của cậu mợ. Cái tội của cậu Hoan, mợ Hân có tẩn cho cậu một trận ông cũng thấy đáng. Nhưng theo như những gì hai ông bà hóng hớt được, mợ chẳng hề quát mắng cậu. Bà Tuyết nể mợ vì không cần gây gổ cũng khiến cậu sợ hãi, ông Tài thì cảm động vì mợ đối xử quá tốt với con trai ông. Tuy nhiên, để giữ sĩ diện cho cậu, ông bà làm như chẳng biết gì. Ông bà đi xuống bếp cùng cậu. Thấy cậu Hoan đặt bát cháo vào lò vi sóng quay lại cho ấm rồi trộn thịt gà, gia vị vào bát, ăn một mạch hết sạch, bà Tuyết chau mày hỏi:

- Tưởng cậu hâm lại cháo cho mợ?

- À, cậu đói nên cậu ăn tạm một bát trước.

Cậu nói dối, vì cậu không muốn ai phát hiện ra dạo này cậu luỵ vợ, xót vợ. Vợ cậu đang bị đuối sức, người nó yếu ớt, hốc hác, cậu không thích cho nó ăn cái bát cháo đã bị nguội lạnh một lúc lâu rồi. Cậu muốn nó được ăn cháo trong chiếc nồi vẫn đang đặt trên bếp, được ủ than hồng từ tối tới giờ. Cậu múc cháo vào âu lớn đem về phòng, thầy Tài bê giúp cậu bát và thìa, bu Tuyết bê cái mâm lớn có chứa âu thịt gà xé sợi, rổ rau thơm và mấy lọ gia vị. Hân thấy thầy bu ghé qua thì vội vã đứng dậy búi tóc gọn gàng rồi chạy ra dọn bàn ăn cùng cả nhà. Gần hai giờ sáng rồi nhưng gia đình bốn người vẫn quây quần bên nhau, vừa ăn cháo vừa cười nói vui vẻ.

Tết nhất đến gần bao nhiêu việc đổ dồn, thế nên bảy giờ sáng hôm sau, hai vợ chồng Hân vẫn đi làm như bình thường. Hân vừa tới hiệu thuốc thì Tiên chạy ra gặp cô, xin cô cho thôi việc bắt đầu từ hôm nay, lý do là vì em đã chia tay Hiếu nên không thể tiếp tục cùng làm việc với người cũ. Hân gợi ý rằng em có thể tới hiệu thuốc của bạn cô làm việc. Tuy nhiên, Tiên nói em chán ghét nghề này, vì cứ làm nghề là lại nhớ tới kỷ niệm xưa, xin Hân cho tới xưởng gỗ làm việc để tạm quên đi những ký ức đau buồn. Hân ôm Tiên vỗ về rồi thở dài hỏi:

- Tại sao em lại để đàn ông tác động lên sự nghiệp và đam mê của đời mình?

- Vì con không cứng cỏi như mợ. Nếu mợ không đồng ý cho con tới xưởng gỗ làm việc thì chắc con chỉ có nước về quê chăn ngan thôi. Tội con lắm mợ ơi!

- Vậy em thấy em làm được việc gì ở xưởng gỗ?

- Con có thể nấu cơm trưa cho thợ, quét dọn xưởng sau mỗi giờ làm việc hoặc cùng anh Lập giúp cậu Hoan quản lý xưởng, mợ kêu con làm gì thì con làm nấy.

Vì Tiên rất thông minh nên để em nấu cơm hay quét dọn thì quá lãng phí năng lực. Dạo này xưởng gỗ hơi nhiều đơn hàng, quả thật chồng cô cũng rất vất vả. Sau một hồi cân nhắc, Hân quyết định bổ nhiệm Tiên và Lập cùng làm phó quản lý để giúp chồng quán xuyến xưởng gỗ. Hiếu thấy mợ Hân quyết định như vậy thì không vui lắm, nhưng cũng chẳng ý kiến gì. Nó thở dài đồng ý trông hiệu thuốc để Hân dắt Tiên tới xưởng gỗ nhờ vả Lập đào tạo em. Hân còn dặn bất cứ khi nào Tiên nhớ hiệu thuốc, em đều có thể trở lại làm việc. Nhưng Tiên khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng cả đời này em sẽ cống hiến cho xưởng gỗ thôi, con bé còn ghé tai cô thủ thỉ:

- Vì mợ có ơn với con nên con nói cho mợ một tin mật nhé. Con Lài ý, nó chuyên trị hóng tin của mợ để thông báo cho cô Oanh đó. Có hôm con còn thấy nó lén đi gặp bà Liên xong được bà cho cái bánh rán nữa cơ, chẳng hiểu thân quen thế nào mà bà ấy tốt với nó thế! Mợ cẩn thận không bị nó hại nha mợ!

Hân chỉ cảm ơn Tiên thôi chứ không hề nói thêm gì về em Lài cả, vì cô có những suy đoán và dự tính của riêng mình, không muốn tiết lộ với ai hết. Thấm thoát tới chiều hôm hai mươi sáu Tết, tuy biết được một tin cực vui nhưng Hân không hề la hét hay làm loạn vì cô muốn giữ bí mật để thông báo chuyện tốt lành cho gia đình mình vào đúng đêm Giao thừa. Khi dùng bữa tối với gia đình, Hân vẫn giữ thái độ rất bình thản. Lúc về nhà sàn thì Hân thoải mái hơn nhiều. Chồng cô khờ mà, có thả thính thế hay nữa cậu cũng chẳng phát giác ra đâu. Cậu Hoan ngồi dưới sàn chuẩn bị quà cáp và phong bao tiền thưởng cho người giúp việc và thợ mộc ở xưởng gỗ, thi thoảng ngẩng lên thấy con vợ nó cứ nhìn mình say đắm liền huyênh hoang nói:

- Gớm thôi! Lại thèm hơi thằng chồng ngon trai này rồi chứ gì? Cậu chả hiểu mày quá đi!

- Vâng. Cậu cứ như đi guốc trong bụng em ý.

Hân đáp, gương mặt hiện rõ nét rạng rỡ. Cậu vẫy vẫy tay ý bảo vợ qua chỗ mình, hào phóng nói:

- Qua đây! Cậu cho ngửi hơi cậu cho đỡ nhớ!

Vợ vui vẻ đi qua chỗ cậu, nó giúp cậu gói quà và nhét tiền vào phong bao. Thấy con vợ ngoan quá nên xong việc cậu bế nó lên như bế em bé. Được chồng bế thích quá hay sao ý mà nó nói liên thiên:

- Chồng em cường tráng quá đỗi! Tình hình này sang năm có một cục bông lớn và một cục bông nhỏ treo lủng lẳng trên người thì chắc chồng vẫn chạy tốt, nhỉ?

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5679 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5221 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
4961 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4541 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4468 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4365 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter