Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường
  3. Chương : 4

Chương : 4

Thu dọn xong đã là mười giờ tối, mưa lại thưa thớt rơi xuống, hoa hồng Đại La ngoài cửa sổ từng đêm đều nở, mưa tháng tư vừa lúc khiến cho nó càng thêm kiều diễm.

Chuông gió ngẫu nhiên rung lên mỗi lần tôi nhấc xe đạp qua cửa, ở phố Bối Bối, hầu hết mọi người đều dùng xe đạp, bởi vì phố Bối Bối là một trong ba phốđứng đầu thành phố Esme, nhiều loại hoa giống ngân hà trên không, nhiều đến mức dù mở mắt hay nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được sự hiện diện của hoa tươi khắp nơi, cho nên rất ít người dùng công cụ hiện đại gây ô nhiễm không khí.

Bệnh nhân trên sô pha luôn trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, rõ ràng rất khổ nhưng lại giống như dã thú cấp S, một khắc cũng không yên ổn. Tôi nghiền nát thuốc pha nước ấm, đi đến bên cạnh hắn “Uống thuốc đi”

Mặt hắn không chút thay đổi, ngay cảđôi mắt cũng như không còn sức sống, nhưng tôi lại có thể hiểu được rằng hắn đang cảnh giác đề phòng “Không đắng, thật!”

Trừ khi Harris muốn chỉnh người, bằng không rất ít lấy thuốc đắng cho bệnh nhân, bởi vì bản thân ông ấy chính là một người siêu cấp chán ghét đắng.

Có một khắc tôi cảm thấy đối phương bị tôi làm cho quýnh, tuy rằng tôi không nói gì dọa người.

Như là đang uống canh vậy, tôi bón hắn một ngụm hắn liền nuốt một ngụm, tôi có cảm giác rằng cho dù có đưa cho hắn một nắm cỏ, chỉ cần có thể tiêu hóa thì hắn cũng sẽ không chút do dự mà nuốt xuống.

Đứa trẻ này là người biết quý trọng thực vật, thật là một đứa trẻ ngoan.

Bón thuốc xong, hắn lại nửa ngủ nửa tỉnh. Tôi nhìn hắn mà thấy khổ, liền nói với hắn: “Không phải sợ, cậu an toàn rồi, nơi này không có ai đánh cậu cả.”

Hắn mở mắt ra, ánh sáng mỹ lệ linh hoạt ở trong đó, hắn nhếch miệng cười, kiểu cười của thời kỳ phản nghịch ngoài cười nhưng trong không cười.

Tôi quát khẽ “Không cho phép, cậu thật sự muốn bị mắc chứng dây thần kinh mất cân đối sao?”

Nụ cười của hắn cứng lại hai giây rồi biến mất, miệng mân như là bịoan ức, tôi như bị điệngiật, thật sự rất đáng yêu.

Tôi đứng lên, đi đến bên cạnh điện thoại “Được rồi, thiếu chút nữa liền quên mất, tôi muốn đưa cậu đi bệnh viện, cậu là đóa hoa của tổ quốc tương lai, thân thể phải dưỡng cho tốt”

Vừa cầm lấy điện thoại, đột nhiên một tiếng “Phanh” rất nhỏ vang lên, điện thoại bị hỏng vỡ làm mấy mảnh nằm trên mặt bàn, tôi cầm microphastory ngẩn người, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao?

Một mảnh giấy hình ngôi sao lăn xuống từ bàn xuống sàn, tôi quay đầu nhìn về phía thiếu niên kia, thấy hắn nửa chống thân mình, trong tay cầm một ngôi sao giấy màu sắc rực rỡ, đó là đồ tôi đặt ở trên bàn cạnh sopha, mỗi ngôi sao giấy đều là chiết thành từ giấy khổ 8×8, thảđầy một bình, hiện tại bình đổ trên mặt đất, các ngôi sao giấy tán đầy trên đất.

“Không…… bệnh…… viện… giết……cô……” Hắn thở phì phò gian nan mở miệng, nói xong liền ngã xuống sopha, liều mạng hô hấp, ngôi sao giấy ởđầu ngón tay rơi xuống.

Tôi ngơ ngác “À…” một tiếng, thất thần, mắt thấy ngực hắn đang phập phồng, mãi mới phản ứng lại, kêu “Á” một tiếng, nhanh chóng tiến lên sờ băng vải thấm máu của hắn, vết thương ở ngực và bụng lại vỡ ra, tôi thấy hắn muốn ngăn cản, tôi liền quát một tiếng “Không cho phép nhúc nhích, vết thương chết tiệt của cậu lại vỡ rồi!”

Hắn mở miệng vài lần nhưng vì đau nên không nói ra tiếng được, nhưng vẫn cố gắng lặp lại “Không… bệnh…viện…”

Tôi thật hết cách, sao hắn có thể tùy hứng đến thế chứ.

Tôi trấn an hắn “Được được, không đi bệnh viện, tôi không đưa cậu đi bệnh viện nữa” Tôi vừa nói xong, hắn liền an tĩnh lại, mồ hôi dính vào đuôi tóc, khiến hắn phải nhắm mí mắt.

Tôi chỉ có thể lấy thuốc của Harris, băng cho hắn lần nữa.

Mưa ở ngoài cửa sổ mềm nhẹ phủ lên bóng đêm, hoa hồng Đại La lay động không tiếng động nở rộ. Mùi hương thanh thanh lạnh lùng cùng mùi máu đan xen với nhau.

Xử lý xong, tôi gần như mệt chết, công việc y tá thật không dễ làm, khiến tôi càng thêm bội phục những phụ nữ theo nghề nghiệp này.

Ngồi bên cạnh hắn, thấy hắn nặng nề ngủ, vẻ lạnh như băng giờ vì thả lỏng nên trở nên dịu dàng rất nhiều, hắn thật sự rất không thích hợp với vẻ chết lặng, nhưng khi hắn cười lại cảm thấy còn không bằng làm mặt than, tuổi trẻ như vậy mà đã cười kiểu ‘toàn thế giới đều nợ hắn’ cũng không phải là tốt.

Tôi vươn tay lại dừng lại, nghiêm túc nói: “Không cho phép làm tay tôi bị thương, một bàn tay tôi đã gãy xương, nếu cánh tay còn lại cũng gãy thì tôi sẽ không thể nấu cơm.” Không hiểu sao tôi luôn cảm thấy đứa trẻ này rất có chấp niệm đối với từ “Cơm”.

Vừa rồi còn đang nhắm mắt giống như ngủ say, lúc này bỗng mở mắt ra, ánh mắt trong trẻo.

Tôi sờ sờ cái trán của hắn, lại dùng tay kia sờ trán mình, đồng thời cảm thụđộấm khác nhau của hai người, khi tôi chạm vào cái trán của hắn, hình như người hắn rất cứng ngắc, nhưng một giây sau lại thả lỏng xuống, phản ứng này sao lại không được tự nhiên vậy.

“Ừ” Tôi cười thật rộng nhìn hắn “Hạ sốt không ít.”

Hắn có chút dại ra nhìn tôi, sau đó tôi thấy màu đen trong đôi mắt của hắn có chút tan rã, một độấm hiện lên trên khuôn mặt lạnh lẽo, vẻ mặt rất đẹp, rất giống khi tôi bón hắn thức ăn, cho nên tôi bật thốt lên hỏi: “Cậu đói bụng sao?”

Hình như hắn hoàn toàn ngây ngốc, sau đó gật đầu “Ừ”

Lấy chút canh cá còn lại bón hắn uống, hắn thực sựđang ngủ, mà không phải là giả bộ ngủ, dù hắn giả trang rất giống.

Tôi vẫn chưa trở về phòng ngủ, mà là ngồi ở xích đu đọc sách, dùng ánh sáng đèn bàn hình hoa, trong yên tĩnh cùng tiếng ca mưa đêm dựa sát vào nhau.

Đến rạng sáng, quả nhiên hắn lại phát sốt, tôi giúp hắn lau người, thay ba chậu nước, hai giờ sau mới ổn.

Tôi đổ nước đi, nhìn bầu trời trong xanh, luồng gió mát mẻ, duỗi người nhìn sương sớm

Lại là một ngày sáng sủa bắt đầu.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5714 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5245 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
4985 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4563 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4484 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4408 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter