Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Cướp Lấy Bàn Tay Vàng Của Vai Chính!

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Cướp Lấy Bàn Tay Vàng Của Vai Chính!
  3. Chương : 30

Chương : 30

Edit: Họa

Beta: Wan+Miêu Nhi

Trên một ngọn núi nhỏ mang tên Phổ Đà, mấy vị đại năng quây lại thành một vòng tròn, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Tiểu Phượng Hoàng trên bàn.

"Thật sự là Phượng Hoàng!"

"Thần thú!"

"Thế nhưng còn sống!"

Bọn họ càng ngày càng kích động, mắt trợn to dán trên mặt bàn, chỉ còn thiếu nước đem Tiểu Phượng Hoàng lên bàn giải phẫu để nghiên cứu cẩn thận thôi!

Văn Khanh và Hoa Âm ở một bên yên lặng cắn hạt dưa, đến cả mí mắt cũng không muốn nâng lên.

Văn Khanh: "Không phải chỉ là Phượng Hoàng thôi sao?"

Hoa Âm: "Cũng chẳng khác gì một con gà con!"

Văn Khanh: "Cả người không đến hai lạng thịt, không đủ nhét kẽ răng!"

Hoa Âm: "Đúng đấy, thấy một đám các ngươi kích động như vậy, đúng là chưa hiểu rõ việc đời!"

Thấy hai người không ngừng khoe khoang, đám người xung quanh chỉ hận không thể lao vào hội đồng. Này, đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ, rõ ràng là muốn ăn đòn mà!

Náo loạn một lúc, Thanh Nguyên mới nghiêm mặt hỏi: "Muội tử à, Phượng Hoàng cũng là của ngươi rồi, thế Cảnh Châu đâu? Thứ đồ kia dù sao cũng không thể so với Phượng Hoàng, khế ước Phượng Hoàng ngươi cũng đã lấy rồi, nhưng bí cảnh Tiểu Hoàng Sơn có liên quan đến truyền thừa của Tu Chân giới, không thể dễ dàng lấy như thế được, nói không chừng sau này sẽ gặp báo ứng."

Biết Thanh Nguyên có ý tốt nên mới nhắc nhở, Văn Khanh gật đầu: "Đúng là nó ở chỗ ta. Ta cũng không muốn lấy đâu, nhưng nếukhông cầm thì sẽ rơi vào tay Khúc Thiên Ca. Chẳng may bị nàng ta cầm đi thì sẽ hữu khứ vô hồi (*). Thế nên ta mới tạm thời thu lại, chờ chuyện này qua đi, ta sẽ hoàn trả ngay."

(*) Hữu khứ vô hồi: một đi không trở lại.

"Vậy là tốt rồi." Thanh Nguyên thấy nàng biết rõ hậu quả, cũng không nhiều lời nữa.

"Nhưng mà Khúc Thiên Ca kia, ngươi vẫn nên cẩn thận một chút, ta có cảm giác nàng ta kỳ quái cực kì, nhưng lại không thể nói rõ là kỳ quái ở chỗ nào."

"Ta biết, ta sẽ cẩn thận hơn."

Xem ra không chỉ mình Hoa Âm nhìn ra sự cổ quái của Khúc Thiên Ca, Văn Khanh thầm nghĩ.

*

Đại Thanh Phong huyên náo một lúc lâu vẫn chưa bình tĩnh lại, cuối cùng Khúc Thiên Ca không còn chút kiên nhẫn nào, dứt khoát bế quan tu luyện. Chính chủ biến mất, những người khác cũng chậm rãi rời đi. Tuy rằng bên ngoài không còn ai, nhưng ai biết có bao nhiêu người còn chưa chịu từ bỏ ý định.

Khúc Thiên Ca ở trong không gian, không ngừng tự hỏi rốt cuộc sai ở chỗ nào. Theo như nàng biết, bởi vì Cảnh Châu biến mất nên mọi người mới bị ném ra ngoài. Lúc ấy Phượng Hoàng ở bên cạnh Cảnh Châu, nếu bản thân nó thật sự thuộc về bí cảnh, hẳn là nó đã biến mất cùng với bí cảnh. Hoặc là có tình huống khác, đó là bí cảnh và Phượng Hoàng đã bị một vật thần bí nào đó "nuốt". Nếu vậy rốt cuộc Cảnh Châu bị thứ gì nuốt vào?

Còn có cả Văn Khanh, chuyện này có liên quan gì đến nàng ta không? Lúc chạm mặt Hà Văn Khanh, nàng cũng không có suy nghĩ gì sâu xa, nhưng bây giờ nghĩ lại, càng nghĩ càng cảm thấy nàng ta có gì đó không đúng. Biểu hiện của nàng ta quá bình tĩnh! Phản ứng đầu tiên của người bình thường khi thấy Phượng Hoàng chắc chắn là chiếm làm của riêng, nhưng Hà Văn Khanh lại hoàn toàn không có chút dao động nào, vừa không đuổi theo, vừa không ngăn cản mình đuổi theo.

Chẳng lẽ nàng ta không nhận ra đó là Phượng Hoàng sao?

Không, nếu là người khác thì có thể, nhưng Hà Văn Khanh tuyệt đối sẽ không!

Trực giác của Khúc Thiên Ca nói rằng Hà Văn Khanh có liên quan đến chuyện này! Kiếp trước nàng ta có số kiếp mạnh mẽ, không lý nào đời này lại biến mất, nói không chừng lúc ấy Phượng Hoàng đã nhận nàng ta làm chủ, mà nàng ta vì mê hoặc chính mình mới để cho Phượng Hoàng bay về hướng tây, Cảnh Châu biến mất có khả năng cũng là do nàng ta!

Sau khi nghĩ thông suốt, khuôn mặt Khúc Thiên Ca trở nên lạnh như băng, việc do Văn Khanh làm ra lại khiến nàng ta cõng nồi (*), thật sự đáng hận!

(*) Cõng nồi: kiểu như bị đổ vỏ.

Không thể không nói Khúc Thiên Ca trọng sinh một lần, thông minh hơn kiếp trước rất nhiều, thậm chí có thể từ dấu vết suy đoán ra chân tướng sự việc.

Thế nhưng dù nàng ta biết rõ sự thật thì có ích lợi gì chứ? Dẫu nói ra đi chăng nữa, người khác cũng không tin, cho rằng nàng ta tùy tiện đẩy một người ra phân tán lực chú ý của bọn họ. Hơn nữa cho dù nàng ta kéo theo một cái đệm lưng, cũng phải tìm một cái đáng tin cậy chút, Hà Văn Khanh là ai? Sư môn ở nơi nào? Tu vi ra làm sao? Hoàn toàn chưa từng nghe về người này!

Khúc Thiên Ca tức giận đến thổ huyết, hận nghiến răng, tuy nhiên cũng không có cách nào, bởi vì chính nàng cũng không biết Hà Văn Khanh ở đâu, nàng ta vừa ra khỏi bí cảnh thì giống như biến mất khỏi nhân gian, không có một chút tin tức nào.

Lòng Khúc Thiên Ca lại có chút bất an mơ hồ, những chuyện xảy ra sau khi trọng sinh hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của nàng, thậm chí hoàn cảnh nàng ta bây giờ còn không bằng kiếp trước. Đời trước Hà Văn Khanh chiếm được thần thú Phượng Hoàng, nhưng không liên quan gì đến mình, những người kia ghen tị đỏ mắt, thậm chí âm thầm truy sát Hà Văn Khanh. Nhưng kiếp này thì sao? Hà Văn Khanh vẫn lấy được thần thú, thậm chí còn có cả Cảnh Châu, còn mình lại thành người ngăn cản những phiền phức kia giùm nàng ta!

Một chút lợi ích nàng cũng chẳng có mà phải cõng nồi thay người khác!

Như vậy xem ra, khí vận của Hà Văn Khanh dường như càng mạnh mẽ hơn, mà vận may của nàng đã dùng hết cho lần trọng sinh này ra, vậy nàng còn có thể giết Hà Văn Khanh để báo thù ư? Trong lòng Khúc Thiên Ca bỗng trở nên hụt hẫng.

Bởi vì chút lo lắng này, Khúc Thiên Ca bế quan bốn năm, trong không gian bốn mươi năm, nhưng tu vi lại chỉ tăng có một cảnh giới nhỏ bé, cũng chính là Kim Đan trung kỳ. Tại đây, thế nhưng tâm ma còn tiến giai (*) khiến nàng vô cùng chật vật.

*Tiến giai: lên cấp

Khúc Thiên Ca hiểu rõ Hà Văn Khanh đã trở thành tâm ma chấp niệm của nàng, không diệt trừ nó, nàng rất khó để tu thành đại đạo. Nhưng vấn đề mấu chốt là, nàng căn bản không tìm thấy Hà Văn Khanh!

Mà Văn Khanh - người bị Khúc Thiên Ca tâm tâm niệm niệm nhớ đến, đang ở Phổ Đà cách Đại Thanh Phong một đỉnh núi. Ngoài thời gian tu luyện ra, nàng còn làm một chút đồ ăn ngon, trêu đùa với Tiểu Phượng Hoàng, thời gian trôi qua vô cùng tốt đẹp.

Nhưng trái ngược Hoa Âm lại có chút lo lắng: "Văn Khanh, tu vi của ngươi tăng quá nhanh, ta cảm thấy hơi không ổn."

Mười hai tuổi kết đan, mới qua bốn năm đã tu luyện xong Kim Đan kỳ, còn một bước nhỏ nữa là trở thành Nguyên Anh! Dù nói ra cũng không ai tin! Mười hai tuổi làm tu sĩ Kim Đan, mọi người còn có thể đồng ý, dù sao trong lịch sử cũng có, nhưng mười sáu tuổi đã là tu sĩ Nguyên Anh thật sự quá nghịch thiên! Hoa Âm không rõ chẳng may có người biết thiên phú tu luyện của nàng yêu nghiệt như vậy thì sẽ xảy ra chuyện gì, tuy rằng đã hạ lệnh không ai được bước chân lên núi Phổ Đà, cũng đã nói với chưởng môn không được cho bất kì kẻ nào tiết lộ tin tức của Văn Khanh, nhưng hắn vẫn vô cùng lo lắng.

Ngược lại Văn Khanh chẳng có cảm giác gì, nàng biết tốc độ tu luyện của mình nhanh, thứ nhất là bởi vì có công pháp, thứ hai là do ngộ tính. Tu luyện không chỉ có tư chất linh căn và thiên phú, quan trọng nhất là ngộ tính và nghị lực, đúng lúc Văn Khanh không thiếu mấy thứ này, thế nên nàng tu luyện dễ dàng như ăn cơm uống nước.

Chẳng qua Hoa Âm cũng là muốn tốt cho nàng, bởi vậy nàng cười khuyên hắn: "Ngươi đừng lo lắng, không có gì không ổn cả, có một nữ tử trọng sinh bất cứ lúc nào cũng muốn giết chết ta, thực lực của ta càng cao thì mới tự bảo vệ bản thân được."

"Điều này cũng đúng." Hoa Âm gật đầu: "Có điều, người tên Khúc Thiên Ca này phải nhanh chóng diệt trừ, không thể để một nhân tố không an toàn tiếp tục trưởng thành như vậy được."

"Được, ta biết."

_________________________________________

? Thông báo ?

Chương này được 50 vote team sẽ up tiếp chương sau. Cám ơn mọi người đã nhiệt tình ủng hộ ( ˘ ³˘)♥.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5725 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5257 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
4991 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4572 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4490 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4425 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter