Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Một Đời Vấn Vương

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Một Đời Vấn Vương
  3. Chương 22: 22: Nội Tâm Mâu Thuẫn

Chương 22: 22: Nội Tâm Mâu Thuẫn

Xung quanh bắt đầu nổi gió, đong đưa hát ru những tán cây già.

Tôi ngồi ở chiếc ghế đá trơn nhẵn lạnh tanh, ngước nhìn bầu trời cao xa quảng đại, ngậm ngùi ôm lấy những vết khoét sâu trong tim mình.

Mặc Liên Hoa yêu thầm Thẩm Dịch một năm, nhưng nào hay biết Thẩm Dịch cũng yêu cô ấy còn lâu hơn như thế.

Cả hai chẳng ai chịu nói với ai lời nào, cứ lặng lẽ bước tiếp bên cạnh đối phương, lặng lẽ chôn giấu tình ý vào đáy lòng.

Để đến khi sắp bỏ lỡ nhau, họ mới bàng hoàng nhận ra bản thân cần dũng cảm thật nhiều.

May mắn là Thẩm Dịch cuối cùng đã chịu bày tỏ, Mặc Liên Hoa thấu rõ tình cảm của cậu ta trước khi quá muộn.

Tôi ngưỡng mộ và thầm chúc phúc, nhưng tận sâu đáy lòng vẫn không che giấu được ganh tị.

Hình ảnh Mặc Liên Hoa đứng trước mắt tôi như bản phác thảo mơ hồ Vu Phù Vân cách đây sáu năm.

Có điều tình cảm thầm kín của cô nữ sinh ấy đã được đáp lại, còn giấc mộng xuân của tôi đã hóa tro tàn.

Không khí lạnh bất chợt ùa tới, m ơn trớn trên làn da tôi trắng ngần, rít vào từng thớ thịt khiến đôi vai rét mướt.

Cái lạnh làm tôi sực tỉnh, hiểu ra anh chẳng phải Thẩm Dịch, tôi cũng không thật sự là Mặc Liên Hoa.

Họ là yêu thầm, tình cảm song phương, còn tôi...là "đơn phương."

Chẳng nhớ bản thân đã ngồi ở đấy bao lâu, chỉ biết những nỗi bận tâm bủa vây đã giúp tôi tạm quên đi cái chân đau đớn.

Giữa thanh âm gió đêm lạnh lẽo lùa qua man tai, như vọng đến tiếng nói từ nơi sâu thẳm nhất trong cõi lòng: "Vu Phù Vân, nếu thời gian quay trở lại, người mà cô chọn có còn là Tịch Đông?"

Tôi nín lặng, từng sợi thần kinh trên đầu tê buốt, hơi thở ngập ngừng:

"Có thể quay về không? Nếu được tôi vẫn bằng lòng."

"Phù Vân."

Là giọng trầm ấm của Tịch Đông, anh đứng đằng xa gọi tới.

Đèn đường buông ánh sáng nhập nhoạng lên chiếc áo khoác vải kaki màu nâu, mái tóc đen nhánh hòa vào bóng tối không nhìn rõ nếp.

Thấy tôi ngẩng đầu, anh sải chân bước tới:

"Hóa ra là cô ở đây."

Tôi hỏi:

"Sao anh đến đây?"

Tịch Đông im lặng.

Thủng thẳng ngồi xuống bên cạnh tôi, môi mỏng hơi cong như đang cười:

"Đã muộn nhưng vẫn chưa thấy cô về nhà, điện thoại cũng không liên lạc được, nên tôi thử đi tìm."

Tôi sực nhớ, lấy di động ra chìa trước mặt anh, cười áy náy:

"Nó hết pin rồi.

Đã làm anh lo lắng."

Tịch Đông hơi ngả người ra sau, chống hai tay trên ghế đá:

"Đừng nói vậy, cô không sao là tốt rồi."

Tôi quay mặt về phía dòng người, hít một hơi sâu, nhẹ nhàng thở ra, cố trút bỏ những nặng nề dai dẳng trong lồ ng ngực.

Rồi quay sang nói với anh:

"Chúng ta về thôi."

Khi đứng dậy, nhoài người lấy túi xách, Tịch Đông vô tình phát hiện ra vết thương trên người tôi:

"Tay, chân cô bị gì thế?"

Tôi thoáng nhìn anh, rồi nhìn lại mình, thản nhiên cười và đeo túi xách lên vai:

"Lúc nãy tôi bị một cậu thanh niên lái moto quẹt trúng, trầy xước chút thôi."

Anh đứng dậy lật cổ tay tôi, nép mày hơi cau lại tỏ thái độ không vui:

"Vùng vết thương rộng vẫn còn rớm máu, cổ chân thì sưng đỏ vậy mà nói như chẳng có chuyện gì."

Giọng anh đột nhiên tức giận:

"Rốt cuộc cô có biết tự chăm sóc bản thân không hả?"

Tôi sững sờ nhìn Tịch Đông chằm chặp.

Trông thấy con ngươi đen sâu ấy thoáng vụt lên vài tia lửa, tựa là muốn thiêu đốt từng tế bào khô lạnh trên mặt tôi.

Nhìn lâu, tôi mới kinh ngạc nhận ra trước mắt mình hiện lên song song hai hình bóng.

Một là anh của hiện tại với những trang ký ức trống rỗng, tính tình ôn nhu như nước.

Một là Tịch Đông của sáu năm trước, giọng nói lạnh lùng, ánh mắt hờ hững dễ làm người khác tổn thương?

Trong khoảnh khắc hồi ức và thực tại đan xen ấy, lần nữa tâm trí tôi như bị mắc kẹt vào quá khứ.

Những ấm ức tưới ào ạt lên vô số vết thương cũ, khiến cảm xúc đau đớn vùng dậy.

Anh đang lo lắng cho tôi ư? Tịch Đông, anh vẫn là người tàn nhẫn như ngày nào.

Đối với ai cũng lạnh nhạt, hững hờ, chỉ với tôi là dịu dàng, hòa nhã.

Nhưng...nó không phải là tình yêu.

Còn gì đau đớn bằng.

"Ai cần anh quan tâm?"

Mắt tôi hơi cáu giận, mặc cơn sóng ấm ức trong lòng tràn lên mạnh mẽ:

"Không biết tự chăm sóc thì đã sao? Thân thể của tôi, cuộc sống của tôi, không cần người khác nhắc nhở."

"Phù Vân."

Tịch Đông mềm giọng gọi tôi, ánh lửa trong con ngươi chợt tắt lịm.

Mọi biểu cảm trên khuôn mặt anh đều chửng lại vì bất ngờ, giống hệt tôi lúc nhìn thấy Mặc Liên Hoa kích động.

Vờ như chẳng nghe thấy, tôi cụp mắt, khập khiễng lướt qua.

Anh đột nhiên nhoài người theo, giữ cánh tay tôi.

Không nói lời nào liền ngồi xuống, nâng chân đau của tôi lên chăm chú nhìn vào vùng sưng đỏ, đồng tử đen sâu hơi co lại.

Tôi còn tức giận, muốn thu chân về, nhưng Tịch Đông nhất quyết giữ chặt, chẳng chịu buông ra:

"Đừng động đậy."

Những ngón tay thon dài nâng niu bàn chân tôi như một món quà, sợ chạm đất sẽ vỡ, sợ gió lùa sẽ tan.

Dáng vẻ ấm áp này càng nhìn lâu càng khiến lòng tôi đau buốt.

Trong vô thức, câu hỏi của Thời Mộng cứ văng vẳng bên tai: "Phù Vân, nếu người hôm ấy nằm trước đầu xe cậu không phải là Tịch Đông, liệu cậu có để cho anh ta ở lại nhà mình?"

Tấm lưng tôi mảnh mai trước gió bất giác run rẩy, nội tâm không ngừng giằng co.

Từng câu từng chữ đều đánh thẳng vào tâm can, dù chỉ là nhớ lại cũng đủ làm tôi rối rắm.

Tôi nói dối với cả thế giới rằng bản thân rất kiên cường, cầm lên được cũng sẽ bỏ xuống được.

Nhưng xem ra cái cơ thể vô dụng này nó thành thật hơn tôi nhiều.

Tôi thê lương nhìn anh, muốn nói với anh: "Tịch Đông, làm ơn đừng dịu dàng, đừng ân cần như thế với em nữa, được không? Lý trí em sắp không ngăn nổi trái tim phá hỏng chiếc lồng giam rồi."

Anh chẳng hay biết gì, vẫn cẩn thận x0a nắn vết thương giúp tôi.

Một ý nghĩ đáng sợ chợt vụt qua não: "Nếu anh mãi mãi cũng không thể khôi phục lại ký ức thì sao? Anh sẽ vĩnh viễn thuộc về riêng tôi? Sẽ toàn tâm toàn ý ở lại bên cạnh tôi như một tháng vừa qua, không có nghi ngờ, không nuôi dưỡng ý định rời đi?"

Đèn ô tô trên đường bất ngờ chiếu thẳng đến làm lóa mắt, vừa kịp lúc đánh thức tâm trí ngơ ngẩn của tôi.

Tôi điên rồi, nhất định là đã điên rồi.

Sao có thể sinh ra suy nghĩ ích kỷ như thế.

Quá xấu hổ.

Câu nói của Thời Mộng lần nữa nhắc nhở tôi: "Phù Vân, tớ không phản đối chuyện cậu chịu trách nhiệm về vụ tai nạn, nhưng tớ sẽ không bao giờ đồng ý để cậu bắt đầu lại với Tịch Đông.

Nhiều năm không gặp, lòng người và thế sự, cả hoàn cảnh đôi bên cũng đều thay đổi, chúng ta chẳng thể đoán được."

Tâm trạng tôi như chạm đáy, nặng nề tới mức không động đậy nổi khóe môi.

Tịch Đông bỗng nhiên xoay lưng lại, ngồi xổm trước mặt tôi:

Tôi hỏi:

"Anh muốn làm gì?"

Tịch Đông vỗ vỗ vai mình:

"Tôi cõng cô."

Tôi lạnh nhạt từ chối:

"Không cần, tôi tự đi được."

Tịch Đông im lặng.

Cứ nghĩ anh đã từ bỏ ý định, nào ngờ lại thình lình lùi về sau, kéo tay tôi xuống, ép buộc tôi ngã lên lưng anh.

Động tác dứt khoát, nhanh nhẹn, thành công cõng được người.

Anh hơi ngoái đầu ra sau, hù dọa tôi:

"Nếu còn bướng bỉnh thì ngày mai cái chân đau của cô nhất định sẽ bị cưa bỏ vì tổn thương nghiêm trọng."

Tôi đỏ mặt, bối rối đáp:

"Làm gì đến mức đó.

Anh mau thả tôi xuống đi."

Tịch Đông chỉ cười cười, một tay giữ eo tôi, một tay cầm đôi giày cao gót, chậm rãi bước đi.

Ánh đèn xuyên qua những tán cây, in xuống mặt đường vô số hình dáng chiếc lá mọc chi chít nhau, chỉ tô được hai màu sáng, tối.

Người đi bên dưới bị mảng tối che mất, ngũ quan tinh tế thấp thoáng không nhìn rõ.

Trên lưng anh, tôi cảm thấy thế giới này như chẳng còn khoảng cách, thân nhiệt từ người anh dần xoa dịu đau rát trong trái tim tôi..

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5759 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5286 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5016 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4595 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4519 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4473 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter