Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Nương Nương Nàng Không Muốn Cung Đấu

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Nương Nương Nàng Không Muốn Cung Đấu
  3. Chương 1: Hoàng thượng đến

Chương 1: Hoàng thượng đến

Tháng Giêng ở kinh thành cái lạnh còn chưa tan hẳn, Khương Mạn mặc một bộ y phục mỏng, nửa thân dưới là chiếc váy màu đinh hương đã sờn cũ. Nàng tựa vào chiếc giường mềm mại bên cạnh cửa sổ mà mơ màng, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ ánh lên mặt Khương Mạn.

Liễm Thu đang cầm một nhành hoa tiến vào thấy vậy liền thả nhẹ bước chân.

"Xuân đến hoa lại nở a!" Khương Mạn cũng chưa ngủ, Liễm Thu vừa tiến đến nàng liền thanh tỉnh lại, nhìn thấy cành hoa trong tay Liễm Thu, nàng mới giật mình cảm thán lại một năm trôi qua.

Khương Mạn tiến cung năm Vĩnh An thứ mười một, còn một tháng nữa là tròn bốn năm nàng nhập cung.

Ngọc Phù uyển tọa lạc ở nơi hẻo lánh, ngay sát đó chính là Lãnh Cung. Hoàng thượng mấy năm rồi cũng chẳng đặt chân đến đây một lần, ở nơi này thì cơ hồ chẳng khác nào cùng thánh sủng vô duyên. Hơn nữa nơi đây còn có người chết, bị chỉ định đến nơi này ai cũng nghĩ đủ cách để đổi cung điện khác.

Nhắc mới nhớ, vị đã chết ở Ngọc Phù uyển Khương Mạn cũng biết.

Vĩnh An năm thứ mười một, tổng cộng có hai trăm mười bốn người được chọn vào cung, cuối cùng ngoại trừ tôn nữ nhà Thái phó Tống Kính Nhu vừa vào cung liền được phong tam phẩm Tiệp dư, còn lại hai mươi bảy người đều được ban vị phân lục phẩm Bảo lâm.

Lúc ấy, cùng Khương Mạn ở Ngọc Phù uyển còn có ba vị theo thứ tự là Điền Bảo lâm, Bạch Tài nhân cùng Mạnh Tiệp dư. Người chết ở Ngọc Phù uyển chính là Điền Bảo lâm.

Điền Bảo lâm tâm cao khí ngạo, tự thấy mình chẳng thua gì so với Tống Kính Nhu, kết quả người ta vừa vào cung liền được phong Tiệp dư, còn nàng chỉ là một cái Bảo lâm nhỏ bé. Sau khi chuyển vào Ngọc Phù uyển, Điền thị tâm khí không thuận. Khương Mạn không muốn dính vào phiền toái, trừ lúc gặp mặt bên ngoài phải chào hỏi, còn lại tránh được bao nhiêu liền hay bấy nhiêu.

Lúc còn ở Ngọc Phù uyển, Điền Bảo lâm cùng Mạnh Tiệp dư – hồi đó còn là Mạnh Bảo lâm – quan hệ không tệ. Hai người sớm tối đi cùng nhau, qua chừng nửa tháng, Điền Bảo lâm không biết thế nào lại nhiễm phong hàn, bệnh không thể rời giường.

Ngay sau đó, Mạnh Bảo lâm liền nhận được thánh sủng của Hoàng thượng, dời khỏi Ngọc Phù uyển, tấn phong ngũ phẩm Tài nhân.

Tin Mạnh Bảo lâm được phong Tài nhân truyền đến Ngọc Phù uyển vào cùng ngày Mạnh Bảo lâm không qua khỏi mà từ biệt trần gian.

Sau khi Điền thị chết, Bạch Tài nhân cảm thấy Ngọc Phù uyển này quá gần Lãnh Cung lại có người chết, khi chuyển ra ngoài cũng tốt bụng khuyên Khương Mạn rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

Khương Mạn cảm ơn hảo ý của nàng, nhưng cũng không có ý định dọn đi. Nàng không ôm chí lớn, chỉ muốn yên ổn mà sống qua ngày. Nàng cũng rất thích Ngọc Phù uyển, hơn nữa trong tên còn có một chữ "Phù" khiến nàng cảm thấy thêm phần thân cận.

Ban đầu có hai cung nữ được phân tới cung để phục vụ Khương Mạn, một người trong đó tên Thanh Thu nghĩ rằng đi theo Khương Mạn tương lai sẽ chẳng tốt đẹp gì nên đã trộm tiền và bị điều đi chỗ khác.

Liễm Thu cũng từng có suy nghĩ muốn rời đi, nhưng sau một hồi cân nhắc nàng vẫn quyết định ở bên cạnh Khương Mạn. Tính khí Khương Mạn rất tốt, sẽ không trút giận lên đầu cung nữ các nàng. Mặc dù ở Ngọc Phù uyển có thể không có tiền đồ xán lạn, nhưng ít nhất ở đây nàng sẽ không dễ dàng mất mạng.

- --------------------------------------------------------

Liễm Thu đem những cành hoa đã được cắt tỉa cẩn thận cắm vào một bình hoa mận màu thiên thanh. Thấy Khương Mạn đã tỉnh liền hỏi: "Hôm nay tiết trời đẹp, chủ tử không muốn ra ngoài đi dạo một chút sao?"

Khương Mạn nhìn ánh nắng bên ngoài cửa sổ hưng phấn nói: "Ngươi đem quả cầu hai ngày trước ta mới làm theo, chúng ta đi đá cầu".

Liễm Thu đáp lời rồi đi lấy quả cầu. Lông gà trên quả cầu là do Liễm Thu lấy được từ thiện phòng, dưới ánh nắng mặt trời những chiếc lông ánh vàng rực rỡ càng thêm chói mắt.

"Chín mươi bảy, chín mươi tám, chín mươi chín..." Khương Mạn vừa đá cầu vừa lẩm bẩm đếm. Tầm mắt của Liễm Thu cùng hai tiểu thái giám đều dính chặt lên đôi chân linh hoạt của Khương Mạn nên cũng không chú ý đến một bóng người màu vàng đang đi vào Ngọc Phù uyển.

Theo sau Vĩnh An đế, Triệu công công ho khan một tiếng mới khiến tất cả mọi người trong Ngọc Phù uyển chú ý đến góc bên này.

"Hoàng... Hoàng thượng?" Liễm Thu há to miệng, nhất thời quên phải hành lễ.

Khương Mạn cũng kinh ngạc không kém, chẳng biết Hoàng thượng làm sao bỗng xuất hiện ở chỗ này. Quả cầu đã rơi xuống đất từ khi Triệu công công cất giọng, Khương Mạn hít sâu một hơi, miễn cưỡng khôi phục vẻ trấn định quỳ xuống hành lễ: "Bệ hạ thánh an"

Liễm Thu cùng hai tiểu thái giám kia cũng phản ứng lại, vội vàng đi theo quỳ xuống hành lễ.

"Đứng dậy đi". Trong thanh âm của Vĩnh An đế không nghe ra chút cảm xúc dư thừa nào, sải bước tiến vào nội điện.

Khương Mạn ngẩn ra một chút, vội vàng nhấc gót đi theo hiệu lệnh của Triệu công công. Đám người Triệu công công thế nhưng lại không theo vào cùng, hơn nữa còn giữ Liễm Thu ở ngoài điện.

Nhìn Vĩnh An đế đi thẳng vào tẩm điện ngồi lên giường của nàng, Khương Mạn áp xuống nghi ngờ trong lòng, khẽ kêu một tiếng: "Hoàng thượng".

"Tới đây." Trong thanh âm của Vĩnh An đế mang chút không vui, Khương Mạn không dám do dự tiến lên hai bước kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Thời điểm bị Hoàng đế đè xuống giường, Khương Mạn theo bản năng muốn phản kháng. Nhưng đang vùng vẫy nàng chợt nghĩ tới người trước mắt là Hoàng thượng, còn nàng chính là thiếp của hắn.

Hai mắt Khương Mạn nhắm chặt, nàng cố gắng nhu thuận và phục tùng hắn! Bất quá bây giờ đang là ban ngày, bọn họ không định làm gì giữa thanh thiên bạch nhật đấy chứ? Chẳng phải Vĩnh An đế chuyên cần chính sự, ban ngày rất ít khi bước vào hậu cung sao? Hơn nữa theo nàng biết, Hoàng đế cũng không phải người đam mê tửu sắc, sao hiện tại lại vội vàng thế này? Sao ngay cả thời gian tắm thay quần áo cũng không cho nàng? Nàng mới vừa chơi đá cầu, giờ toàn thân đầy mồ hôi, cũng chẳng biết Hoàng thượng có cho nàng một cước bay xuống giường không nữa!?

Trong lúc suy nghĩ miên man, nàng lặng lẽ giương mắt nhìn Hoàng đế.

Ơ? Sao ánh mắt Hoàng thượng lại đỏ thế kia?

Nhưng những suy nghĩ trong đầu Khương Mạn sớm đã đứt. Đau...thật rất đau, nàng gắng sức chịu đựng, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà cắn vào bả vai hắn.

Vĩnh An đế khẽ cau mày, nhưng tựa như lại thêm một phần thích ý.

Khương Mạn cũng không còn hơi sức đâu mà chú ý những thứ này, nàng gắng gượng chờ Vĩnh An đế tắm xong, tiễn Hoàng thượng rời đi. Nàng cảm thấy mình chỉ còn nửa cái mạng, thần trí mơ màng ngã xuống giường.

- --------------------------------------------------------

"Giờ nào rồi?" Vén màn che lên, Khương Mạn ngồi ngẩn người ở mép giường khàn giọng hỏi Liễm Thu.

"Chủ tử ngài tỉnh rồi sao? Ngài đã ngủ hơn hai tiếng, bây giờ đã là giờ Tuất rồi". Liễm Thu đáp, vừa nói vừa đứng dậy rót một ly nước ấm cho Khương Mạn.

"Ừ". Khương Mạn nhận lấy ly nước uống một hơi cạn sạch, giọng nói đã bớt khàn hơn, "Có gì ăn không?"

"Có, Tiểu Đậu Tử, ngươi đi thiện phòng lấy đồ ăn đi."

Rửa mặt chải đầu sơ qua một chút, Khương Mạn ngồi vào trước bàn chăm chú nhìn Liễm Thu bày thức ăn trong hộp ra. Một món mặn hai món chay, nàng ăn như hà bá đánh vực. (1)

(1) Hà bá đánh vực: Ăn rất khỏe, rất nhanh, quá mức thường thấy

Hôm nay nàng vốn hoạt động nhiều, hơn nữa đã qua giờ dùng bữa hàng ngày của nàng, vào lúc này có thể nói là bụng đói kêu vang.

Ăn đã lưng lửng dạ, Khương Mạn còn muốn ăn nữa nhưng Liễm Thu lại ngăn nàng, "Chủ tử, thời gian đã không còn sớm nữa, ngài cẩn thận kẻo buổi tối lại khó tiêu".

Khương Mạn không phải loại người chỉ biết khăng khăng theo ý mình, nhìn thoáng qua chút thức ăn còn dư lại trên bàn, lại sờ bụng mình, cuối cùng vẫn miễn cưỡng đặt đũa xuống.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5670 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5217 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
4955 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4538 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4460 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4354 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter