Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Sao Rơi

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Sao Rơi
  3. Chương 34

Chương 34

============

Vào hạ ngày dài đêm ngắn, 7 giờ tối mà trời vẫn còn sáng trưng.

Xưa nay Thẩm Hòe Tự chưa từng ngồi đạp xe đi học, hai người vừa đi vừa nhìn ngang ngó dọc, chỉ qua hai trạm xe bus mà đã có cảm giác như được du lịch một vòng ra khỏi Bắc Kinh.

Chỉ là một trong hai vị khách du lịch hơi mất tự nhiên một chút.

Triệu Văn Nhân không biết đạp xe, từ sau khi Thẩm Tại Xuyên qua đời, Thẩm Hòe Tự chưa từng ngồi sau yên xe đạp một người nào khác. Trải nghiệm xưa cũ này không được dự liệu trước, hai tay không biết đặt vào đâu chỉ đành ngồi cứng ngắc trên yên sau, may mà Kỷ Xuân Sơn đạp rất chậm nên anh vẫn có thể ngồi vững.

Nhưng Kỷ Xuân Sơn lại chạy quá chậm, Thẩm Hòe Tự nhớ lại con đường xuống núi gập ghềnh lần trước, trong lòng sinh ra chút áy náy: "Kỷ Xuân Sơn, có phải tôi nặng lắm không?"

Kỷ Xuân Sơn khẽ thở dài, dừng xe dưới một bóng cây ven đường. Hắn trụ một chân xuống đất quay đầu nhìn Thẩm Hòe Tự, trả lời một câu "Không nặng".

Thẩm Hòe Tự càng áy náy hơn: "Hay là để tôi chở cho? Chân tôi vốn cũng không bị gì mà."

Nói rồi lập tức nhảy xuống khỏi yên xe muốn giơ tay đỡ ghi đông.

"Thẩm Hòe Tự." Kỷ Xuân Sơn nhíu mày, nắm chặt tay lái không buông, "Cậu có biết lý do vì sao tôi muốn đạp xe chở cậu đi không?"

Thẩm Hòe Tự ngượng ngùng đáp: "Bởi vì cậu muốn cùng tôi về nhà."

Anh đâu có ngốc đến mức đó.

"Đúng một nửa." Kỷ Xuân Sơn hơi nghiêng người ghé sát vào tai anh, dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy, "Bởi vì làm vậy, cậu mới được quang minh chính đại ôm tôi."

Chất giọng trầm thấp và hơi thở của Kỷ Xuân Sơn cùng lướt qua vành tai làm Thẩm Hòe Tự choáng váng, chớp mắt nửa ngày không trả lời được.

"Còn muốn chở nữa không?" Kỷ Xuân Sơn vỗ vỗ yên sau, hành động và lời nói hoàn toàn trái ngược.

"Không chở." Thẩm Hòe Tự không để chậm trễ thêm giây nào liền ngồi về chỗ cũ, vươn tay vòng qua eo Kỷ Xuân Sơn, "Thế cậu nhớ đi chậm một chút nhé."

Kỷ Xuân Sơn cười rung cả lồng ngực, nụ cười kia từ lòng bàn tay Thẩm Hòe Tự truyền vào tận tâm khảm.

"Còn cậu nhớ ôm chặt một chút." Kỷ Xuân Sơn buông một tay ra, bắt lấy tay Thẩm Hòe Tự ấn ấn.

Thẩm Hòe Tự dán mặt vào tấm lưng to rộng của hắn, lần đầu tiên nhận ra bề mặt áo khoác đồng phục của trường bọn họ mát mát lạnh lạnh, rất thích hợp để hạ nhiệt độ.

"Thẩm Hòe Tự." Kỷ Xuân Sơn đột nhiên nói, "Hôm cắm trại tôi đã muốn nói chuyện này rồi, chức năng tim phổi của cậu khá tốt đấy nhỉ."

Kỷ Xuân Sơn nhắc lại chuyện cũ khiến Thẩm Hòe Tự vừa bực vừa ngượng. Đêm hôm đó anh mất ngủ mấy tiếng đồng hồ không biết tim mình có kham nổi qua đêm nay không, nhưng kẻ đầu sỏ gây chuyện lại vững vàng hít thở ôm anh không hề nhúc nhích, ngủ cực kỳ say.

Trong cơn tức tối, Thẩm Hòe Tự lấy hết can đảm dời tay từ eo Kỷ Xuân Sơn lên ngực hắn, rất hài lòng cảm nhận chấn động kịch liệt dưới lòng bàn tay, hả hê nói mỉa: "Cậu cũng không tệ đâu."

Xe đạp đột nhiên mất thăng bằng loạng choạng, Kỷ Xuân Sơn chống một chân xuống đất, hai người suýt nữa thì té ngã.

"Đang lái xe đấy." Kỷ Xuân Sơn thấp giọng cảnh cáo, "Đừng sờ soạng lung tung."

Thẩm Hòe Tự rất vừa lòng thả tay về lại chỗ cũ. Anh tựa đầu lên lưng Kỷ Xuân Sơn, nhỏ giọng: "Hôm cắm trại tôi mất ngủ hết nửa đêm, sao cậu lại ngủ say được như thế?"

"Nếu cậu không mất ngủ thì tôi được ngủ yên ổn chắc?" Kỷ Xuân Sơn bật cười nói mát, "Có biết tư thế ngủ của mình kém đến thế nào không? Quả thực khiến tôi bị sốc tâm lý không nhẹ."

Thẩm Hòe Tự hung hăng đánh hắn một cái.

Kỷ Xuân Sơn cười đủ rồi thì dừng lại, tiếp tục trả lời: "Hôm đó tôi rất mệt, cũng không ngờ mình lại ngủ say như vậy." Đáng tiếc người này không thể nói quá ba câu đứng đắn, hắn khoa trương thở dài một hơi, "Bây giờ tôi mới thấy hối hận, cực kỳ hối hận."

Thẩm Hòe Tự lại tức tối đánh hắn một phát nữa.

Xe đạp quẹo vào một con đường nhỏ yên tĩnh, đi thêm mấy chục mét nữa sẽ đến tiểu khu Thẩm Hòe Tự ở.

Thẩm Hòe Tự nói: "Dừng ở đây một lát đi." Dứt lời lập tức nhảy khỏi yên xe đi về phía trước vài bước.

Kỷ Xuân Sơn dắt xe đạp theo sau anh, đón được một cơn gió thổi tới mang theo mùi hương bí ẩn, ngọt mà không ngấy.

Thẩm Hòe Tự dừng chân trước một gốc cổ thụ, vươn tay vuốt ve những khe rãnh màu nâu đen bất quy tắc, hỏi Kỷ Xuân Sơn: "Có biết cây này là cây gì không?"

Kỷ Xuân Sơn đưa mắt lên đỉnh đầu, trông thấy những phiến lá nhỏ hình bầu dục xếp hàng đối xứng trên cành cây và từng chuỗi hoa trắng tinh be bé rủ xuống.

"Cây hòe." Loại cây này không hề hiếm thấy, Kỷ Xuân Sơn lập tức trả lời được.

Thẩm Hòe Tự dựa lưng vào thân cây rũ mắt cười, chờ cười đủ rồi lại ngẩng đầu nhìn Kỷ Xuân Sơn: "Cậu còn chưa trả lời tôi đâu đấy."

"Cái gì?" Kỷ Xuân Sơn lộ vẻ mờ mịt.

Thẩm Hòe Tự lặp lại: "Thư tình của tôi, cậu vẫn chưa hồi đáp."

Kỷ Xuân Sơn sửng sốt, ý cười một lần nữa nở rộ trên gương mặt, hắn dắt xe đi vài bước đến đối diện Thẩm Hòe Tự: "Cậu nói đúng."

"Hả?" Lúc này đến phiên Thẩm Hòe Tự mờ mịt.

Hắn bắt chước Thẩm Hòe Tự đọc lại câu thơ: "Thanh sơn liễu nhiễu nghi vô lộ, hốt kiến thiên phàm ẩn ánh lai. Chuyện tốt đẹp vẫn còn ở phía trước."

"Đương nhiên." Gương mặt Thẩm Hòe Tự lộ vẻ tự hào, "Tôi đâu có lừa cậu."

Kỷ Xuân Sơn ngẩng đầu, những chùm hoa trắng tinh khôi đang kỳ nở rộ vô tư tỏa ra hương thơm ngọt nồng nàn.

"Thẩm Hòe Tự, tôi đồng ý kết giao với cậu." Giọng hắn rất mềm rất nhẹ, chỉ đủ để người trước mắt nghe thấy.

Ý cười trên mặt Thẩm Hòe Tự càng sâu, nhìn theo hướng mắt hẳn, hỏi: "Hoa hòe có đẹp không?"

Kỷ Xuân Sơn nhìn anh đáp: "Đẹp."

*

Lúc Thẩm Hòe Tự bước vào nhà thì mặt trời đã khuất bóng, ráng hồng nhuộm đỏ một nửa bầu trời.

"Hòe Tự, sao về trễ thế con?"

Thức ăn xếp sẵn trên bàn, giọng Triệu Văn Nhân từ dưới bếp vọng lên.

Thẩm Hòe Tự đặt cặp sách lên tủ huyền quan, vừa thay giày vừa đáp: "Con chơi bóng với các bạn một lát."

Trong lòng vẫn còn lâng lâng, lý do chỉ thuận miệng bịa đại chứ chưa kịp suy xét kỹ nên vừa nói xong anh đã hối hận.

"Chân đã khỏi hẳn chưa mà chơi bóng?"

Thẩm Hòe Tự căng da đầu lấp liếm: "Đã tốt lắm rồi ạ."

"Trong thời gian này tốt nhất đừng nên vận động mạnh, có nghe không?" Triệu Văn Nhân bưng một nồi canh xương hầm còn bốc khói đặt lên bàn, cau mày nhìn anh, "Nếu dây chằng không được nghỉ ngơi tốt, sau này dễ bị bong gân lắm đấy."

Thẩm Hòe Tự luôn miệng đáp ứng rồi chui vào toilet rửa tay, sợ Triệu Văn Nhân tiếp tục day mãi đề tài này.

"Cuối tuần sau mẹ đi công tác." Triệu Văn Nhân múc cho Thẩm Hòe Tự một chén canh đầy, miệng dặn dò, "Nhớ ở yên trong nhà học bài, không được ra đường lêu lổng."

Thẩm Hòe Tự ngồi vào bàn ăn gật đầu như giã tỏi.

- -------------------

Lời tác giả:

Tháng 5 năm 2009, Gaode map chưa chính thức xuất hiện, bản đồ Baidu cũng chỉ có bản PC.

Thẩm Hòe Tự 30 tuổi, sâu bên trong giá sách có giấu một tập thơ Mộc Tâm* được giữ gìn cẩn thận nhiều năm.

Những ngày trước kia mặt trời đổi sắc rất chậm,

Ngựa xe, thư từ đều chậm chạp,

Cả cuộc đời chỉ đủ để yêu một người.

Tâm sự thiếu niên này của cậu ấy đến giờ vẫn chưa bị Kỷ Xuân Sơn phát hiện ra, chỉ có tôi, các bạn và chính cậu ấy biết thôi.

*Mộc Tâm 木心: họa sĩ, nhà thơ và nhà văn Trung Quốc hiện đại. Các tác phẩm của ông dựa trên cả truyền thống Trung Quốc và phương Tây.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5687 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5226 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
4965 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4545 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4473 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4373 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter