Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Sự Ép Buộc Hèn Mọn

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Sự Ép Buộc Hèn Mọn
  3. Chương 24: Vẻ đẹp rực rỡ

Chương 24: Vẻ đẹp rực rỡ

Chẳng mấy chốc đã thi cuối kỳ, các bạn học tập trung hơn rất nhiều trong giờ học, không ai dám thả lỏng như ngày thường. Lục Doãn Chương là một trong số đó. Tần suất trêu chọc Ngung Tịch giảm, tần suất hỏi bài tăng. Nhưng càng đến những ngày cuối, Lục Doãn Chương hầu như không nhờ hắn giảng bài, hạn chế trò chuyện với hắn ở mức thấp nhất.

Ngung Tịch đương nhiên biết Lục Doãn Chương muốn tốt cho hắn, sợ bản thân làm phiền đến hắn, cản trở hắn học tập. Ý thức được điều ấy, nhưng trong lòng Ngung Tịch vẫn cảm thấy bức bối.

Hắn muốn Lục Doãn Chương chỉ để ý đến mình, chỉ nói chuyện với mình, không muốn cậu mỉm cười với người khác, càng không muốn cậu bỏ qua hắn mà nhờ vả người khác.

Thà rằng cứ làm phiền hắn đi. Hắn rõ ràng là người giỏi nhất, là bạn thân nhất của cậu, kiên nhẫn với cậu từng chút... Hãy chọn hắn đi... Ngung Tịch thầm nói trong lòng.

Nỗ lực của hắn là vì Lục Doãn Chương muốn hắn nỗ lực, và vì hắn muốn xứng đáng với cậu, muốn giành được sự chú ý và ngưỡng mộ của cậu. Tất cả ánh mắt, tất cả những gì tốt đẹp của Lục Doãn Chương hắn đều muốn có được, không muốn chia sẻ nó với người khác.

Nhưng Lục Doãn Chương không phải là một món đồ chơi, cậu là người đặc biệt.

Lục Doãn Chương không thể lúc nào cũng kè kè bên hắn, cậu còn có những người bạn khác.

Từ ngoài đi vào lớp, Lục Doãn Chương đã thấy luồng khí u uất bao quanh bảo bảo nhỏ của mình. Trong đầu thắc mắc không biết ai lại trêu hắn giận thế này?

"Cậu sao thế?"

Ngung Tịch đứng dậy nhường đường cho cậu, nhỏ giọng nói:

"Không có gì."

Lục Doãn Chương không tin lời của hắn, mới lúc nãy còn bình thường, cậu mới đi một lúc đã xảy ra chuyện rồi.

"Ai? Ai dám bắt nạt bảo bảo?"

Đối phương lắc đầu, tay cầm bút tiếp tục viết viết như chưa có gì.

"Không thì sao trông cậu lại thế này?"

Cậu vẫn chưa yên tâm, đứng lên nói:

"Để tớ hỏi người khác vậy."

"Đừng!"

Hắn vội ngăn cản Lục Doãn Chương:

"Có chút mệt mỏi trong người thôi, không có ai bắt nạt tớ cả."

Thì ra trong mắt Lục Doãn Chương, hắn là người rất dễ bị bắt nạt. Như thế cũng tốt, cậu sẽ không dám để hắn một mình nữa.

Lục Doãn Chương càng lo, vươn người đến gần hắn, áp lòng bàn tay lên trán, cảm nhận nhiệt độ, nói:

"Không bị sốt. Có khi nào cậu học nhiều quá dẫn đến kiệt sức rồi không?"

Hành động bất ngờ của Lục Doãn Chương khiến Ngung Tịch đỏ mặt, ngại ngần nhưng không từ chối. Do chiều cao hai người chênh lệch lớn nên từ góc độ của Ngung Tịch, hắn rũ mắt là thấy được rõ từng chi tiết trên khuôn mặt của Lục Doãn Chương.

Thấy hắn ngẩn người, cậu hỏi lại lần nữa thì Ngung Tịch mới phản ứng, chậm chạp lắc đầu. Lục Doãn Chương nghi ngờ nhìn hắn, thở dài một hơi, không tra hỏi nữa.

Ba giây sau, một viên kẹo xuất hiện trong tầm mắt của hắn. Ngung Tịch há miệng ăn kẹo, nhỏ giọng cảm ơn Lục Doãn Chương.

Vị ngọt lan tỏa trong miệng khiến tâm trạng của hắn đã tốt hơn, hắn hơi híp mắt, thỏa mãn thưởng thức.

Không biết từ bao giờ, chỉ cần một viên kẹo nhỏ mà Lục Doãn Chương đã có thể dỗ hắn vui vẻ. Cũng không biết từ bao giờ, hắn đã nghiện vị ngọt ấy, nghiện một Lục Doãn Chương ngọt hơn cả viên kẹo cậu cho hắn.

Một lúc sau, giáo viên bước vào lớp, tiếng hô của lớp trưởng đánh thức Ngung Tịch khỏi đống suy nghĩ vẩn vơ. Hắn lén nhìn sang phía Lục Doãn Chương, dịu dàng mỉm cười. Ánh nắng từ ngoài cửa sổ luồn qua cửa sổ chiếu lên hai người, một cơn gió mát lướt trên da thịt.

Ánh nắng ấy vốn đã rực rỡ, chiếu vào đôi mắt xanh của hắn càng khiến nó trở nên tuyệt đẹp, vừa lấp lánh vừa chan chứa những tia ấm áp.

"Nắng đẹp quá!"

Một vài bạn học ngó ra ngoài, thoảng thốt lên một tiếng.

Lục Doãn Chương nghe thấy âm thanh cũng quay đầu nhìn ra ngoài. Quả thực rất đẹp. Nắng chiều vàng đậm khiến đôi mắt nâu của Lục Doãn Chương trở thành màu hổ phách, mái tóc của cậu từ đen thành nâu vàng. Cậu đưa tay kéo kéo áo của Ngung Tịch, muốn kêu hắn nhìn ra ngoài.

Sau đó, Lục Doãn Chương ngẩn người, cậu cảm thấy, mình dường như đã nhìn thấy một thứ còn đẹp hơn cả khung cảnh ngoài kia.

Trong lòng cả hai đều rõ ràng, người trước mặt mới là vẻ đẹp rực rỡ nhất trên đời này. Là vẻ đẹp bọn họ muốn ngắm nhìn mãi, là vẻ đẹp bọn họ đã dành một kiếp để nâng niu nơi đầu tim.

Lục Doãn Chương đối mắt với Ngung Tịch bắt đầu thấy ngượng, cậu chớp mắt, nhe răng cười, nói vu vơ:

"Thời tiết hôm nay đẹp ha?"

Ngung Tịch gật đầu, mấp máy miệng, nói lời xuất phát từ tận đáy lòng:

"Cậu đẹp hơn."

Có lẽ do âm thanh của hắn quá nhỏ, không khí trong lớp lại ồn ào, Lục Doãn Chương chữ được chữ mất, cứ gật đầu cho qua.

Ngung Tịch thấy cậu đã hơi trốn tránh ánh mắt nóng bỏng của mình, hắn thôi nhìn cậu, đôi mắt tiếp xúc với ánh mặt trời có chút nhức mỏi, hắn chớp chớp mắt mấy lần, nắm chặt bút trong tay, nỗ lực trấn áp cảm xúc trong lòng.

Muốn nữa, muốn ngắm nhìn Chương Chương của hắn mãi. Hẳn là có nhìn cả đời cũng không đủ.

Mỗi ngày Lục Doãn Chương sẽ lớn lên, sẽ thay đổi, hắn không thể ngừng tò mò về hình dáng của cậu, về những gì sẽ xảy ra sau này.

Hắn là một kẻ tham lam, mà Lục Doãn Chương lại là một vị thần hào phóng.

Sự hào phóng của cậu đang tiếp tay cho lòng tham của hắn.

Khiến hắn ngày càng sa đọa.

Nhưng hắn không muốn quay đầu, hắn không muốn mình chỉ là người duy nhất được nhận, hắn muốn mình có ích với Lục Doãn Chương, hắn muốn vị thần này là của riêng mình.

Hắn rất mâu thuẫn.

Vừa không muốn Lục Doãn Chương buồn, vừa muốn thỏa mãn sự ích kỷ của mình.

Có lẽ thấy hắn mất tập trung, cứ ngẩn ngơ ngồi một chỗ cúi đầu, không viết bài, cô giáo tiếng anh lớn giọng gọi hắn lên bảng làm bài.

Hắn không phản ứng.

Lục Doãn Chương ngạc nhiên, cậu vội lay lay người của hắn, nói nhỏ:

"Tiểu Tịch, cô gọi cậu lên làm bài hai kìa, mau mau hồi thần."

Hệt như tâm trí của Ngung Tịch chỉ chấp nhận duy nhất thanh âm của Lục Doãn Chương, lúc này, hắn mới phản ứng lại, nhìn cậu, rồi nhìn giáo viên cau mày ở trên, hắn đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi.

Viên phấn trắng trong tay bị mồ hôi làm cho hơi ẩm. Ngung Tịch không căng thẳng vì bài tập, hắn căng thẳng vì những ánh mắt dò xét như những ngọn lửa lia đến phía hắn, làm hắn cảm thấy không thoải mái.

Chắc đây là ảo giác khi thần trí và cơ thể ở giai đoạn suy kiệt.

Hắn ý thức được sức khỏe của bản thân không tốt, ý thức được mình sắp không cử động được viết đươc, ý thức được đôi mắt của mình nặng nề muốn nhắm lại.

Nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, mồ hôi lạnh túa ra, hắn cố gắng điều chỉnh bàn tay đang run lên của mình, viết nhanh nhất có thể.

Viên phấn bị hắn làm rơi xuống đất, vỡ ra thành hai mảnh, Ngung Tịch cúi người định nhặt thì trước mắt trở nên nhòe đi.

Thiếu chút nữa hắn đã ngất.

Hắn đã kịp trấn tĩnh lại bản thân, kiềm chế cơn mệt mỏi xuống, dựng người thẳng dậy, hoàn thành xong bài tập mới trở về chỗ ngồi. Các tế bào cơ thể như đang kêu gào được nghỉ ngơi. Ngung Tịch thấy hối hận khi đã bất chấp tất cả lao đầu vào học tập, làm theo chế độ sống của ông nội.

Sự nóng nảy nhất thời của ông khiến hắn không chịu được nữa.

Trong lớp học không ai nhận ra điểm bất thường.

Duy chỉ có Lục Doãn Chương cảm thấy hơi thở nặng nhọc của hắn, cảm thấy sự mệt mỏi bao quanh bé con của cậu. Lục Doãn Chương áp tay lên mu bàn tay của hắn, thấy nó lạnh cứng. Cậu sờ lưng của hắn, áo trắng đồng phục đã hơi ướt.

Khuôn mặt nhỏ của Lục Doãn Chương trắng bệch, cậu giơ tay lên, cao giọng nói:

"Em thưa cô!"

Cô giáo Anh đang viết bảng, nghe vậy liền quay xuống:

"Sao vậy em?"

Cậu đứng dậy, nói to:

"Bạn Ngung Tịch thấy mệt mỏi trong người, em muốn đưa bạn ấy xuống phòng y tế ạ."

Cô liếc sang nhìn Ngung Tịch, thấy hắn cúi gằm mặt, không nói lời nào, nghĩ hắn cũng là học sinh tốt, chắc sẽ không nói dối, cô đành gật đầu, đồng ý để hai người đi.

Đầu óc hắn trống rỗng, thuận theo Lục Doãn Chương dựa vào người cậu, để cậu dìu ra khỏi lớp.

Hắn đã nghĩ rằng, nếu không có Lục Doãn Chương, hắn thực sự đã xong đời.

Lục Doãn Chương cẩn thận ôm lấy hắn, giọng nói mang theo trách móc:

"Tớ đã nói rồi mà, thấy không ổn thì phải bảo với tớ."

Nhìn hắn mệt đến độ hai mắt hơi khép lại, cơ thể to lớn đè lên người cậu, khuôn mặt vốn đã trắng nay càng trở nên thiếu sức sống.

Dọa chết cậu rồi.

Bước chân của Lục Doãn Chương càng nhanh hơn, vẫn không nỡ mắng hắn, âm thanh nghèn nghẹn:

"Đau thì phải kêu, đói thì phải nói, chịu ấm ức thì càng phải báo với tớ, nhớ chưa hả?"

Ngung Tịch buồn cười nhìn cậu, trời đất trong mắt hắn quay cuồng mờ ảo, chỉ có hình bóng Lục Doãn Chương là rõ nét, hắn nghiêm túc trả lời:

"Nhớ rồi."

Lục Doãn Chương đưa hắn đến phòng y tế, vừa đặt người nằm trên giường xong đã bị đuổi về. Cậu đành luyến tiếc nhìn hắn, chậm chạp nhích từng bước, trước khi đóng cửa còn quay đầu nhìn hắn một lần nữa mới rời đi.

Trong không gian yên tĩnh, Ngung Tịch lại cảm thấy trống vắng vô cùng.

Sau khi khám xong, Ngung Tịch nằm bất động trên giường nghỉ ngơi, không lâu sau liền mệt mỏi thiếp đi.

Lúc hắn tỉnh dậy đã phát hiện mình đang nằm trong căn phòng tối, ở trong ngôi nhà ảm đảm.

Không có ánh nắng chói sáng.

Càng không có Lục Doãn Chương, không có vẻ đẹp rực rỡ mà hắn muốn.

Ngung Tịch tuyệt vọng nghĩ trong lòng.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5688 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5227 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
4965 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4546 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4474 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4374 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter