Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Tôi Bị Thống Đốc Đại Nhân Tỏ Tình

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Tôi Bị Thống Đốc Đại Nhân Tỏ Tình
  3. Chương 3: Mặt Được Phết Nhưng Không Nhanh Nhẹn

Chương 3: Mặt Được Phết Nhưng Không Nhanh Nhẹn

So với Lý Vân Phúc thì biểu hiện của Tư Mẫn Văn còn giống trẻ con hơn gấp bội lần. Đối với cái gì cô cũng tò mò ra mặt.

Sau một hồi rong chơi khắp công viên giải trí, trong tay cô đã có thêm bao nhiêu thứ đồ lặt vặt. Cô cũng thử nhiều món ăn vặt được bày bán ở đây rồi, mùi vị rất lạ, còn thơm ngon nữa.

Tư Mẫn Văn và Lý Vân Phúc ngồi nghỉ trên chiếc ghế dài được đặt ở công viên. Mải chơi không để ý mà trời đã trưa mất rồi.

Đột nhiên, người tài xế từ đâu xuất hiện mắng Tư Mẫn Văn một trận té tát: "Này bảo mẫu, sao cô lại để thiếu gia ăn lung tung như vậy? Đồ ăn hằng ngày của thiếu gia đều do đầu bếp làm, mấy đồ vỉa hè này sao có thể so sánh được... Thống đốc mà biết cô chắc chắn không thoát tội!"

Tư Mẫn Văn đầu tiên là nghệt mặt ra, sau khi phản ứng lại thì hai mang tai liền đỏ bừng. Cô mím chặt môi, cổ họng bấy giờ nghẹn đắng không thốt lên được bất cứ từ gì.

Lý Vân Phúc thấy vậy lập tức giơ tay chặn trước mặt Tư Mẫn Văn, vụng về bịt tai cô lại. Cậu bé trừng mắt lườm người tài xế.

Khóe mắt Tư Mẫn Văn đều đã đỏ cả lên, đây là lần đầu cô bị người ta chỉ thẳng mặt mà mắng như vậy. Từng câu từng chữ nhọn hoắt như đâm vào lòng cô.

Cô luống cuống đứng dậy, định cúi người xin lỗi tài xế thì nhận thấy một quả bóng đang bay vút về phía họ.

Lúc này, tài xế đang đứng quay lưng về phía quả bóng cho nên không hề nhìn thấy. Bóng tới, Tư Mẫn Văn chỉ kịp ôm cậu bé lại, sau đó dùng chính thân mình đỡ bóng.

"Bụp!"

Một tiếng vang lên rõ to, vì lực quả bóng khá mạnh, Tư Mẫn Văn liền ngã ra đất. Đầu vừa vặn đập vào thành ghế khiến cô xây xẩm mặt mày, hai mắt hoa lên, đau đớn vô cùng.

Tư Mẫn Văn gần như ngất lịm không gượng dậy nổi, do thể chất yếu nên bình thường làm gì cũng tốn sức chứ huống chi là lúc bị thương.

Lý Vân Phúc cũng bị dọa cho hoảng sợ không kém, một, hai giây sau òa khóc nức nở.

"Cô Mẫn Văn... Cô Mẫn Văn..."

Tài xế sực tỉnh, trông thấy trán Tư Mẫn Văn bầm lên đáng sợ, anh ta định cúi người bế cô đi bệnh viện.

Thì bỗng một giọng nói trầm thấp vang lên, anh ta nghe rõ đây là giọng của Thống đốc.

"Cút ra!"

Lý Tài Đô đi lướt qua người tài xế, không nói hai lời, đích thân bế Tư Mẫn Văn. Tài xế sửng sốt không thôi, mắt trợn lên, cảm tưởng giây tiếp theo tròng mắt anh ta sẽ rớt ra ngoài.

"Thống... Thống đốc đại nhân!"

Lý Tài Đô cho anh ta một ánh mắt lạnh lẽo, hàm ý nhắc nhở anh ta nên cẩn thận lời nói ở nơi đông người.

Gã tài xế biết mình lỡ lời liền vô thức ngậm chặt miệng, cảnh giác liếc nhìn xung quanh. Anh ta nhanh chóng bế Lý Vân Phúc đi theo mà không biết rằng nãy giờ bản thân đã bị chụp lén.

Trên đường về Biệt phủ Thống đốc, Tư Mẫn Văn có mơ màng tỉnh lại. Mở mắt ra thấy Lý Tài Đô ngồi bên cạnh, cô có chút giật mình.

"Ngồi yên."

Lý Tài Đô thuần thục lấy một miếng bông gòn thấm cồn, một tay vén tóc cô, dự định giúp cô sát trùng.

Tư Mẫn Văn giật lùi ra xa, còn giơ tay che chắn, nhìn thứ anh cầm trong tay cùng với cái hộp cứu thương như đang nhìn sinh vật lạ.

Thấy vậy, Lý Tài Đô chỉ có thể kiên nhẫn giải thích: "Bôi thuốc."

Sự lo âu trong lòng Tư Mẫn Văn liền hạ thấp, hóa ra anh đang bôi thuốc cho cô. Thuốc này cũng khác ở cổ đại, thảo nào cô không nhận ra, còn nghĩ đó là thứ đồ độc hại nào.

Cô chậm rãi nhích lại gần, sau đó chủ động vén tóc ra, để lộ vầng trán sáng bóng hiện rõ vết bầm.

Lý Tài Đô dĩ nhiên nhìn ra cô đã thả lỏng, cặp lông mày cân xứng trên khuôn mặt anh tuấn nhíu lại: "Trông mặt mũi cô cũng được phết, không ngờ thực chất lại không nhanh nhẹn cho lắm."

"Anh nói tôi không nhanh nhẹn?" Tư Mẫn Văn hậm hực ngẩng đầu khiến cho miếng bông bất ngờ tiếp xúc với miệng vết thương, cô xuýt xoa rên rỉ, nhưng không quên đáp trả Lý Tài Đô: "Anh dựa vào đâu mà nói tôi như vậy? Anh không nghe người xưa có câu..."

"Đúng là ngốc thật!"

Lý Tài Đô ngắt ngang lời cô, bị cắt đoạn, Tư Mẫn Văn quên bẵng những lời định dùng giáo huấn anh ta.

Trong phút chốc, Lý Tài Đô liền khôi phục vẻ quyền uy, nghiêm khắc vốn có, anh dán miếng băng cá nhân lên trán Tư Mẫn Văn không hề nhẹ tay.

Tư Mẫn Văn ngoài việc tức giận trừng anh thì cũng chẳng biết làm gì. Nếu bây giờ cô lao lên thì chắc chắn sẽ bị ném ra khỏi xe.

Thống đốc ư? Mắc gì mà ngang ngược vậy?

Bời vì đầu vẫn choáng váng nên Tư Mẫn Văn không quản nhiều nữa, mặc kệ tất thảy nhắm mắt ngủ say.

Nhìn cô tự nhiên như nhà của mình, Lý Tài Đô khẽ cong khóe môi, biểu cảm có vẻ là không hài lòng. Được đặc cách đi chung với Thống đốc, cô không những không căng thẳng mà còn có thể yên tâm ngủ say như vậy.

Lý Tài Đô thoáng nhìn Tư Mẫn Văn, thấy lông mi cô rũ xuống mỏng manh, quần áo kín đáo, dù ngủ nhưng vẫn duy trì dáng ngồi ngay ngắn có phần cổ hủ.

Người đàn ông nghiêng đầu đi, cho đến khi chính thức trở về Biệt phủ Thống đốc thì mới đánh thức cô dậy. Cách thức cũng rất thô lỗ: "Đừng ngủ nữa, đây không phải giường của cô đâu. Đây là xe ô tô của bổn Thống đốc!"

Tư Mẫn Văn vừa tỉnh dậy đã nghe thấy anh nói vậy, bụng không ngừng lẩm bẩm, vâng, ai chẳng biết đây là xe anh!

Lý Tài Đô xuống xe rời đi mà không do dự, Tư Mẫn Văn lúng túng đẩy cửa xe ra, bước thấp bước cao đi vào trong nhà. Thật may lúc này xe của tài xế kia về đến nơi, cô còn có Lý Vân Phúc đi cùng.

Cậu bé quan tâm hỏi han cô, không như người ba vô tâm kia: "Cô Mẫn Văn có đau lắm không? Lát nữa Vân Phúc thổi cho cô nhé!"

Tâm hồn Tư Mẫn Văn được an ủi: "Nhờ Vân Phúc mà cô đỡ đau hơn rồi. Cô chỉ cần nghỉ ngơi chút là được."

"Vậy tối nay con sẽ kể cho cô nghe câu chuyện về sói xám và cô bé quàng khăn đỏ."

"Hôm nay con không cần cô kể chuyện nữa sao?"

Lý Vân Phúc lắc đầu: "Hôm nay cô vì đi chơi với con nên mới bị đau, con phải đền bù cho cô."

"Ngoan quá!"

Tuy tuổi còn nhỏ nhưng Lý Vân Phúc vô cùng ngoan ngoãn, hiểu chuyện, rất ít khi nhõng nhẽo, gây phiền người khác. Chăm sóc những đứa trẻ như vậy quả thật nhàn hơn bao nhiêu.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5681 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5222 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
4962 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4542 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4470 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4367 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter