Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
  3. Chương : 58

Chương : 58

Lúc em gái ở quầy lễ tân nói cho tôi biết rằng hôm thứ ba Phương tiên sinh có tới tìm tôi tôi đã ngây hết cả người ra. Sao lại thế? Chẳng lẽ Phương tiên sinh không phải là bởi vì chạy ra ngoài chơi mưa cho nên mới bị phát sốt mà là bởi vì bị dính mưa do chạy tới trung tâm đào tạo để tìm tôi cho nên mới bị phát sốt?

Không hiểu sao tôi lại có cảm giác hơi hoảng sợ, lấy điện thoại ra gọi cho Phương tiên sinh, điện thoại báo là đối phương đang bận. Tôi ngắt máy rồi bắt đầu soạn tin nhắn, viết viết xóa xóa rồi cuối cùng vẫn quyết định là sẽ về nhà để nói chuyện rõ ràng với Phương tiên sinh.

Về đến nhà thì phát hiện ra cửa không khóa, vừa đẩy cửa bước vào, trái tim của tôi gần như phát lạnh. Hồ sơ bệnh án của tôi đang nằm ở trên bàn.

“Phương Phương!” Tôi gọi một câu, trong phòng khách trống rỗng.

Tôi đẩy cửa phòng làm việc của Phương tiên sinh ra, lúc trông thấy màn hình máy tính bị đập vỡ tôi ngây dại hết cả người. Tôi vừa lấy điện thoại ra gọi cho Phương tiên sinh vừa chạy ra ngoài cửa, không ai nghe máy, tôi lại gọi cho mẹ Phương.

“Mẹ! Hôm nay Phương Phương có gọi điện tới cho mẹ không?”

“Không có, làm sao vậy? Có chuyện gì hả con?”

“Mẹ,” Lòng tôi loạn như ma: “hình như Phương Phương đã biết chuyện của con rồi, trong nhà bừa bộn hết cả lên, con lo là anh ấy đã chạy đi tìm La Bân mất rồi.”

“Lạp Sênh! Con đừng có cuống, con có biết bây giờ La Bân đang ở đâu không?”

“Chắc là đang ở nhà của anh ta.”

“Được, gửi địa chỉ cho mẹ, mẹ lập tức sẽ đuổi tới đó.”

Tôi cúp máy lên xe quay tay lái, thầm cầu nguyện cho Phương tiên sinh sẽ không xảy ra chuyện gì.

Lúc trông thấy xe của Phương tiên sinh đang đậu ở dưới cửa chung cư của La Bân tôi có đã cảm giác như mình đang phải đối mặt với ngày phán xử cuối cùng vậy.

Tôi chẳng kịp nghĩ ngợi gì vừa xuống xe đã lập tức chạy vọt lên trên cầu thang, chạy một mạch tới tận tầng thứ chín, hai đùi nhũn hết cả lại, vừa bước ra khỏi cửa cầu thang hai chân đã mềm oặt mà khụy xuống, cổ họng gần như cạn sạch nước, trước mắt biến thành màu đen, không còn một chút sức lực nào nữa.

Cửa thang máy mở ra, mẹ Phương hùng hổ bước ra ngoài, lúc trông thấy tôi đang khụy gối ở trước cửa thì liền vội vàng chạy tới đỡ tôi đứng dậy, dở khóc dở cười nói: “Lạp Sênh, con đang làm cái gì thế hả?”

Nếu là lúc bình thường thì không chừng tôi đã khóc lên rồi, thế nhưng lúc này đây tôi không còn nói ra được lời nào nữa mà chỉ có thể nhanh chóng kéo tay mẹ Phương chạy tới phòng 901. Còn chưa đi được tới cửa thì đã nghe thấy tiếng cãi nhau ở bên trong. Vừa bước vào cửa thì đã trông thấy cảnh tượng hỗn độn ở trong phòng, Phương Phương thì đang bị ba người đàn ông ghì chặt xuống mặt đất.

“Phương Phương!” Tôi với mẹ Phương đồng thời kêu lên, tôi chạy qua, đẩy người đàn ông đang đè ở trên người Phương Phương ra, hét lên: “Các người buông anh ấy ra! Các người đang vặn tay anh ấy đấy!”

“Không được! Cậu không trông thấy là thằng này nó đang phát điên lên đấy à? Gặp người đánh người.” Người đàn ông đeo khuyên tai đen lên tiếng.

Phương tiên sinh trông rất hung hăng, vừa đứng lên đã liều mạng giãy dụa, tôi đang muốn kéo anh ấy ra, trong lúc không cẩn thận thì lại bị anh ấy “bốp” một cú vào mặt.

Bầu không khí ngưng lại chỉ trong nháy mắt. Tôi ôm mặt ngơ ngác nhìn Phương tiên sinh, không nhịn được nước mắt liền rơi xuống.

Đau vãi nồi!

Nhưng cũng may rốt cuộc thì Phương tiên sinh cũng đã yên lặng, anh ấy nhìn tôi với vẻ lúng túng.

Tôi không để ý đến anh ấy nữa mà quét mắt nhìn xem những người đã bị đánh cho bầm dập mặt mũi ở quanh bốn phía, lúc khóe mắt nhìn đến La Bân máu me đầy mặt đang nằm trên mặt đất, tim tôi suýt chút nữa thì ngừng đập, tôi nhấc chân lên định đi qua đó.

“Vợ ơi…” Phương tiên sinh ngăn tôi lại, suy sụp mà khóc: “Em đừng qua đó.”

Thấy anh ấy khóc mà tim tôi nát tan, tôi vừa ôm anh ấy vừa mắng: “Anh khóc cái rắm ấy, anh nhìn xem anh đã đánh người ta ra thành cái dạng gì rồi? Đánh chết người là phải ngồi tù đấy anh có biết không hả?! Anh đang mong cả em với anh đều phải đi ngồi tù đấy hả?” Lúc nói đến câu sau tôi không nhịn được nữa mà khóc gào lên, có cảm giác như bầu trời đã sụp đổ, tôi vừa khóc vừa đánh anh ấy: “Anh bị ngốc đấy à, anh không thể đừng có kích động như thế được à? Bây giờ bị bắt vào tù là vừa lòng anh rồi chứ gì…”

“Lạp Sênh, Lạp Sênh, đừng khóc nữa, La Bân tỉnh lại rồi.” Phương Phương kéo kéo ống tay áo của tôi.

Tôi nhịn khóc liếc mắt nhìn qua, trông thấy đúng thật là đã có hai người nâng La Bân lên ngồi dựa vào ghế sofa, bấy giờ tôi mới ngừng khóc, tôi đẩy Phương tiên sinh ra, chỉ vào vách tường nói: “Khóc cái gì nữa! Ra đứng chỗ kia tự kiểm điểm lại đi!”

“…Ừm.”

Phương tiên sinh nghẹn ngào đáp lại một tiếng, lúc sắp đi được tới vách tường bên kia, trông thấy tôi bước về phía La Bân thì lại vội vàng quay trở lại giữ chặt lấy tay của tôi, nức nở nói: “Em đừng qua đó mà.” Tôi bảo  không được, em phải qua đó nhìn anh ta đã. Tôi gỡ tay Phương tiên sinh ra đang định bước đi tiếp thì cẳng chân lại bị ôm lấy. Cuối cùng tôi với Phương tiên sinh cứ giằng co như vậy suốt mười phút cho tới tận khi nhân viên cứu hộ nâng La Bân đưa đi tôi cũng chưa kịp liếc nhìn anh ta lấy một cái.

“Lạp Sênh, con đưa Phương Phương về nhà trước đi, mẹ đi theo là được rồi, chắc là cũng không có chuyện gì nghiêm trọng lắm đâu.” Dứt lời mẹ Phương leo lên xe cứu thương rồi đi mất.

Những người khác ở trong phòng cũng tản đi hết, Phương tiên sinh thì vẫn ngồi ôm chân tôi khóc.

Nói thật nếu bây giờ ở đây ở một cái hố thì chắc là tôi sẽ không nhịn được mà đem chôn sống Phương tiên sinh mất.

# Chúng tôi là những người qua đường Giáp, Ất, Bính làm-việc-nghĩa đã bị đánh #

Giáp: Mẹ nó chứ, biết thế không lại gần cho rồi, để cho hai tên cẩu nam nam không biết xấu hổ này đều vào ngồi tù hết đi.

Ất: Đã đánh người rồi mà lại còn diễn trò ân ái, thật đúng là không biết xấu hổ.

Bính: Bọn này kiểu gì rồi cũng sẽ bị đi đời sớm thôi.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5710 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5243 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
4982 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4561 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4483 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4405 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter