Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Yêu Anh Từ Bao Giờ

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Yêu Anh Từ Bao Giờ
  3. Chương 53

Chương 53

Nhớ ra trên ga trải giường không có dấu vết gì chứng minh làm tôi có chút lo lắng, tôi xấu hổ ngẩng lên nhìn Thịnh hỏi:

– Anh… đêm qua là lần đầu tiên của em… anh có biết không?

– Sao thế em?

– Tại… em không thấy có vết gì trên ga giường ấy, em sợ… anh nghi ngờ em…

Thịnh phì cười hỏi:

– Có quan trọng không? Anh đâu có nghĩ gì.

– Không… em muốn anh tin em!

Tôi giận dỗi, hai mắt rưng rưng chực khóc. Thịnh lắc nhẹ đầu, kéo tôi sát lại thì thầm:

– Anh tin, kêu như heo chọc tiết làm sao không tin được?

Lúc này tôi mới thở phào một hơi, chẳng muốn hỏi Thịnh đã từng làm bao giờ chưa, chắc là rồi vì Thịnh có vẻ từng trải, hơn nữa quá khứ của Thịnh vốn không trong sạch. Tôi chẳng muốn nghĩ đến, chỉ đẩy Thịnh ra rồi quay về tủ trong phòng ngủ lôi ba lô tôi giấu tối qua ra tìm quần áo mặc lại.

Ăn sáng xong xuôi, tôi cùng Thịnh lên xe máy, nhưng mà không về theo hướng quê tôi mà lại đến nhà bà ngoại Thịnh. Tôi nói chuyện với bà vài câu rồi ngạc nhiên khi Thịnh đánh ô tô đen bóng từ trong sân sau ra ngoài, bước ra mở cửa để tôi vào xe. Thịnh là kẻ có điều kiện, trong tay chẳng thiếu thứ gì là sự thật. Cũng có nghĩa là… tôi vô cùng may mắn phải không? Tôi khẽ lắc đầu, quan trọng là ở tôi thôi. Tôi nhất định sẽ cố gắng để không lép vế trước Thịnh, không mang tiếng ăn bám Thịnh!

– Nghĩ gì thế?

Thịnh vừa tập trung lái xe vừa hỏi, tôi giật mình liền trả lời:

– À… em đang nghĩ không biết sẽ làm gì khi… nhà xây hoàn thành… chắc còn nửa tháng nữa anh nhỉ?

– Ừ. Em làm vợ anh, không phải vậy sao?

– Không… em không muốn ở nhà làm nội trợ đâu.

Thịnh gật gù hỏi:

– Thế em thích làm gì?

– Em thích nấu ăn nên… sẽ mở một tiệm cơm như em nói với anh đó…

Thịnh chau mày, môi bặm lại như nghĩ ngợi rồi phán:

– Sẽ mệt lắm đấy, không đơn giản như “quán cơm dã chiến” của em đâu.

– Thì… em chịu được mà. Anh tin em đi!

Tôi quay sang Thịnh, ánh mắt đầy chờ đợi. Tôi mong Thịnh ủng hộ quyết định này của tôi.

– Thôi được rồi. Anh cho em ba tháng nhé, nếu đóng cửa tiệm thì ngoan ngoãn làm vợ kiêm thư ký riêng cho anh.

Tôi vui vẻ gật đầu. Chợt nghe đến vị trí “thư ký riêng” từ Thịnh, tôi tò mò thảo mai hỏi:

– Giám đốc ơi, trước giờ ai là thư ký cho giám đốc thế?

– Một em gái chân dài xinh đẹp.

Á… tôi ngơ người, tự dưng bần thần thấy rõ, dài giọng:

– Thế sao không yêu nó đi?

Thịnh bĩu môi cười trả lời:

– Nó không chịu yêu.

– Chứ nó yêu là xong rồi hả?

– Ừ.

Nghe thế mà tôi chẳng vui chút nào, tự dưng thấy tủi thân ghê gớm. Tôi biết mình có ưa nhìn đi chăng nữa cũng chẳng bao giờ được xếp vào hàng ngũ chân dài hotgirl, trong khi Thịnh lại có vẻ ngoài người mẫu hạng A.

– Sao thế?

Thịnh lay vai tôi khi thấy tôi im lặng. Tôi quay mặt đi giấu cơn tủi thân. Có tiếng phì cười nhè nhẹ, Thịnh thờ ơ nói tiếp:

– Đùa thôi, có em nào đâu. Không thích tuyển nữ. Điệu đà hết ngày.

– Thật á?

– Ừ.

– Nhưng em cũng là nữ mà.

Thịnh không giấu nổi nụ cười tủm tỉm mà nói:

– Em quên anh từng nói gì rồi à?

Á… là Thịnh từng nói tôi không phải đàn bà cũng chẳng phải đàn ông đó hả? Tôi bực mình đập một cái vào tay Thịnh làm Thịnh nhún vai lảng tránh, vừa cười vừa nói to:

– Đau… đang lái xe!

Cứ vui vẻ như vậy hồi lâu chúng tôi cũng về đến nhà. Thịnh để xe ở giếng làng, cùng tôi đi bộ vào con ngõ nhỏ. Tôi và Thịnh sang nhà bác Tuấn nói chuyện, vừa để thăm hỏi bác biếu bác chút quà cùng gửi bác tiền nuôi cu Thành, vừa để ra mắt Thịnh với gia đình bác và em trai tôi, sau đó chúng tôi xin phép đi làm các thủ tục cần thiết. Bác Tuấn không giấu nổi vẻ ngỡ ngàng, đôi mắt nhăn nhăn hiền hòa lấp lánh niềm vui. Vậy là cô cháu gái mồ côi tội nghiệp của bác cuối cùng đã tìm được một bờ vai ưng ý. Cu Thành em tôi cứ cười tít mắt nhìn Thịnh, mặt mũi thằng bé cũng đỏ lên khi Thịnh mỉm cười với nó. Nó xấu hổ vì lần đầu gặp anh rể, anh lại còn đẹp trai thế nữa mà. Thịnh xin bác Tuấn từ năm học tới sẽ đón Thành lên thành phố để Thịnh và tôi có thể chăm lo tốt hơn cho em, tôi vừa ngạc nhiên lại vừa mừng rỡ trước suy tính cẩn thận chu đáo này của Thịnh, ánh mắt hướng về anh lại thêm vài phần biết ơn cùng âu yếm.

Xong thủ tục giấy tờ, chúng tôi rẽ qua nhà cô Doan cùng chú Hưng. Tôi không quên biếu quà cả hai người cũng như trả họ món nợ ngày nào. Nợ tiền trả dễ nhưng món nợ ân tình thì… tôi chỉ có thể nói hai tiếng biết ơn cả đời với họ. Tôi không nói cho cô chuyện về Phượng, chỉ báo cáo sơ qua tình hình con bé để cô yên tâm mà thôi. Nghĩ cũng buồn, giờ chẳng biết hai chị em có lúc nào to nhỏ rù rì với nhau được như trước nữa không…

Ngày cầm giấy đăng ký kết hôn trên tay, tôi ngắm nghía chưa được vài giây Thịnh đã cướp trắng cả hai tờ giấy, giấu tiệt đi. Hic hic… có cần phải làm quá lên như vậy không Thịnh ơi? Mà vậy là vi phạm nhân quyền đó nha! Nghĩ vậy thôi chứ lòng tôi cứ ấm áp ngọt ngào quá đỗi… Tôi đã là vợ của Thịnh, cả về mặt pháp luật lẫn tình cảm chín muồi. Tôi muốn hét lên cho cả thế giới biết tôi đang hạnh phúc, vô cùng hạnh phúc!

Cuộc sống vợ chồng son ngọt ngào như mật làm tôi lúc nào cũng lâng lâng. Chúng tôi đã làm một bữa liên hoan nhỏ thông báo tin vui cho nhóm thợ xây, không có mặt Đức vì anh vẫn còn phải điều trị chấn thương. Như vậy cũng tốt…

Vào tuần thứ ba của tháng bảy, nhà xây chính thức hoàn thành, bắt đầu bằng việc đăng biển cùng đăng báo cho thuê cửa hàng cả ba tầng nhà. Vị trí thuận lợi cùng kiến trúc đẹp mắt, xây cất cẩn thận mà ngôi nhà ba tầng rộng lớn này có giá trị vô cùng. Tôi biết mình phải gấp rút tìm một cửa hàng phù hợp gần đây, bởi tôi có thuê ngôi nhà ba tầng này cũng chẳng ích gì, không chỉ vì tôi không đủ lực thuê mà vì tiệm cơm của tôi không thể nào đặt trong nơi sang chảnh này được. Sẽ quá là lãng phí nếu tôi đòi hỏi Thịnh, bởi lẽ nơi này thích hợp cho một quán cà phê hoặc một cửa hiệu thời trang cao cấp, như vậy sẽ toát lên được toàn bộ vẻ đẹp đáng chiêm ngưỡng cùng công sức xây dựng mấy tháng trời ròng rã của Thịnh và nhóm thợ.

Tiền nợ Thịnh tôi vẫn ghi chép cẩn thận, tôi biết Thịnh sẽ không đòi tôi đâu nhưng tôi có trách nhiệm phải hoàn trả lại, vậy mà chưa kịp trả Thịnh đã giao toàn bộ tiền nong Thịnh có vào tay tôi, không kể tiền công ty bia của Thịnh. Tài khoản có số dư lớn khiến tôi hiểu tại sao Thịnh có thể mua một chiếc laptop bốn mươi triệu cho tôi mượn. Thịnh ơi, anh chính xác là kẻ sinh ra ở vạch đích đó. Bởi lẽ công ty của Thịnh chưa thể đem lại cho Thịnh số tiền lớn như vậy được, đây là số tiền Thịnh được thừa hưởng từ khoản thừa kế bất động sản sinh lời của gia đình anh ở Pháp. Bố đẻ Thịnh là con lai Pháp-Việt, gia đình ông vốn danh gia vọng tộc nên con cháu sinh ra đã có món tiền khổng lồ được thừa hưởng. Có một phần tư dòng máu châu Âu chảy trong huyết quản, thảo nào Thịnh đẹp trai đến vậy, quả thực Thịnh may mắn hơn người làm kẻ khác phải ghen tỵ.

Thịnh tìm giúp tôi một cửa tiệm nhỏ chừng hai mươi mét vuông ngoài mặt đường gần căn hộ, lại còn thuê giúp tôi một người giúp việc là một phụ nữ tầm tuổi bốn mươi hiền lành để Thịnh có thể yên tâm quay trở lại với công ty bia cách nhà ba cây số. Tôi không mất quá nhiều thời gian đã sắp đặt xong xuôi một tiệm cơm sẵn sàng đón khách, không quên chỉ dẫn khách hàng từ nhà xây ghé qua nơi này.

Cuộc sống tưởng chừng là màu hồng khi nhờ có Thịnh, tôi từ kẻ nghèo kiết xác có trong tay biết bao nhiêu thứ, thứ quý giá nhất chính là Thịnh cùng tình yêu nồng ấm anh dành cho tôi. Tình cảm của Thịnh lúc nào cũng rực lửa như nắng tháng năm, vợ chồng tôi gần gũi nhau hàng ngày, đêm nào tôi cũng mệt lử mới được Thịnh tha mà nằm ngoan trong vòng tay anh. Vậy mà… một buổi sáng mát trời tháng chín, khi tôi vừa xách xô nước từ vòi vào nhà bỗng cảm thấy cực kỳ khó thở, tim bỗng nhói lên từng hồi làm mặt mũi tôi tím tái, ngay sau đó trời đất như sụp đổ làm tôi ngã vật ra chẳng còn biết gì nữa, trong tâm thức chỉ còn văng vẳng tiếng thốt lên kinh ngạc của cô giúp việc…

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5740 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5269 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
4999 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4579 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4500 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4445 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter